Huyễn Vọng

Tác giả:

Dấu yêu…!
Tóc rối… hỡi người tình!
Anh tìm em giữa rừng sâu núi thẳm
Bước chậm khua lùa những xót xa đầy?

Ôi! âm hao bản lề gầy khô rỗng… cửa đóng kín ngôi nhà chùng tơ nhện
Chừng lạc mất thất sinh gọi vọng mảng đời truyền kiếp
Ngày dần tắt, chiều vội vàng khép cửa
Nắng hôn mê, khóc ngất hỡi mặt trời!

Nước mắt suy vi… Hề! Hạnh phúc bất an,
Tìm vô cảm mênh mông, nuối tiếc chút tình ngày đã cạn?
Nhặt chiếc lá vàng ngơ ngác rơi lạnh lùng mù bạt gió.
Ôi! Vắng lặng con đường bặt mịt không thành lối.
Rừng và núi thâm u ôm ấp suy tưởng bạc màu trong nỗi nhớ tàn canh.

Anh gọi tên em,
Anh gọi tên em…
Ơi! Tiếng vọng loài người… rốn rã chiều tàn kiệt.
Hề! Núi xót xa rêu phong bờ đá sập hôn mê,
Rừng ngơ ngẩn bạc lá vàng hồ như tơi bời rã kiệt
Và những cành khô gẫy rỗng trong tiềm thức bất thường,
Nỗi đau mạt kiếp cười quyến rũ đam mê.

Thất lạc… nhau!
Tìm nhau… thất lạc trong u tịch… Hỡi! Chiều vàng bạc mệnh!
Chút xót xa luyến tiếc buổi ly tao.
Những hư hao xóa dấu tích cuộc tình liên đới cũ ?

Anh yêu em! Trong tâm tưởng khẽ trở mình trách khứ,
Và yêu em… như cánh gió lùa về quyện đời vui mãn kiếp… ai ơi!
Hề! Hạnh ngộ mãn khai… nghìn trùng trăn trở.
Giữ hộ nhau! Hãy giữ hộ nhau!

Ở nơi ấy cuộc tình viên mãn… tự tình riêng trăm mối tơ trầm.
Nghĩ về nhau…!
Xin… nghĩ về nhau?
Ừ nhỉ dấu yêu! Hồn huyễn lạc… chơi vơi chìm khuất dòng sâu sầu thảm.
Ta gặp nhau…
Ta gặp nhau… như kẻ lục lại tàn thư trên quá vãng tiêu điều khôn đổi,
Thoáng vui mừng chợt ngỡ bỏ quên lâu.

Anh tìm thấy,
Em…!
Nụ cười trên tóc rối, ngổn ngang cánh hạc.
Những đam mê hò hẹn những đam mê?
Và gặp lại như lần lỗi hẹn,
Lạ thương thay, bước chân xiêu vết phỏng đau trầm luân phế tích rã rời .
Đã hẹn nhau, em chợt nhớ ấy ư?

Ta gặp nhau…
Ta gặp nhau… tưởng tượng chở tình xưa về lạc bến vui thống thiết?
Chợt giật mình thức dậy giữa đêm sâu cô độc não nùng phai.
Nghe mặn đắng môi eo sèo thảng lạnh rủa nguyền !
Bức bối thay,
Ôi! mảnh trăng tà đùa cợt ánh sao tan rụng rơi ngoài song cửa,
Xóa nhịp sầu thao thức gõ đêm thâu.

Anh nhìn em… ánh mắt loài người!
Em nhìn anh… hình thù cổ quái xa xôi tiền sử?
Trong đáy mắt trăng sao bất tỉnh ngỡ băng hà
Ánh sầu rơi tàn tạ khóc phôi pha.
Nghe thời gian đâu đó động bước chân cháy bỏng não nề về xa khuất
Như trốn chạy, bỏ bóng mình lăn lóc giữa đời vui.

Ý, níu kéo lần vô vọng bất trùng lai,
Như tình đầu cửi trói phóng sinh lời nguyện cũ trước giờ hấp hối.
Huyễn vọng xa xăm! Hề, bóng chiều về vội vã luống mờ trên tóc rối.
Ôi ! ái tình gõ cửa đêm sâu thánh thiện.

Hỡi dấu yêu!
Suy gẫm đến ngày anh đi vắng khỏi đời vui
Bằng cơn lốc đảo điên định mệnh.
Trăng cùng sao quần tụ ngân hà… miên man ngủ.
Trên đỉnh thác chia đôi mặt nước đùa ghềnh đá nhọn,
Mỏi cánh trăm năm lạc bóng chim tăm cá… bặt tăm hơi?
Và còn lại những trang thơ ố vàng trên bản thảo… nhăn đùa năm tháng,
Như trái tim hóa thạch nghìn năm… lưu lại đất trời bốn mùa huyền hoặc
Chợt gió về hóa thân cát bụi cuốn bay đi!

Đi cho đến cùng trời cuối đất,
Đi cho đến những ngày nắng, nhưng đêm mưa đen mốc… lỡ đường.
Như tri âm cười lạnh nhạt ngậm ngùi,
Mặc kẻ vong ân khóc hân hoan.

Trên mi mắt sóng dâng trào nuối tiếc… xa như nhớ!
Vỗ tay hát lớn… hát lớn, hỡi dấu yêu!
Hát mừng vì đã khóc,
Khóc một lần thôi! Từ cõi xưa về.

Và trăm năm…
Ta về gọi dậy tiền thân mê mỏi ngủ,
Gõ cửa hỏi thăm kiếm chính mình.
Đêm buông tiếng hát, say sưa cùng chú dế giang hồ bờ cỏ lạ.
Cơn mộng dài dang dở bỏ ngoài tai.

Và trong cõi mơ hồ ấy, em ở lại…
Như cánh hạc nghiêng cành trúc đổ dặm đường xa
Hỡi, xuân dài ngẩn ngơ một cành hoa dại nở.
Hề! Tuổi ấy qua mau… như con nước thủy triều vật vờ triền miên chảy.

Tội thân em… ôm giữ cuộc tình ngây dại, chồng chất ngày tháng năm
Yêu anh… thời bi tráng hỗn man bước mộng rộn ràng.
Ngày… thờ ơ chấp chới đi về,
Tháng… mênh mông theo vòng tuần hoàn trôi dị dạng,
Năm… hư huyễn, cùng em trong mắt nhìn thảm thẳm thời con gái.

Nuối cuộc đi tuyệt tích… lần vắng mặt bất cam,
Lần vắng mặt… bất cam?
Xin nhận lấy từ anh, trái tim vùng hoá thạch cạn khô dòng máu chảy.
Cùng cả văn chương… nhóm lửa sưởi ấm mình!

Thảo luận cho bài: "Huyễn Vọng"