Hy Mã Lạp Sơn

Tác giả:

Nghìn thế kỷ đã theo nghìn thế kỷ,
Ta đứng đây nhìn thấy triệu mặt trời

Tắt và nhen và phân phát cho đời

Những thời tiết tái tê hay ấm áp

ở chốn tuyệt mù, dưới chân ta đẹp.

Ta đứng đây, vĩnh viễn giữa mùa đông,

Tuyết trên đầu vĩnh viễn chóa từng không.

Trán vĩnh viễn nặng mang sầu Trái Đất

Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất.

Không có ch bè bạn nối cùng ta

Bởi ghen trời, ta ngạo nghễ xông pha

Lên vút thẳm, đứng trên nghìn đỉnh núi,

Trên những chót đã bỏ đồi dưới suối,

Trên những mây đã bỏ núi ngang mây

Trên những đồng tuyết lạnh ở trên mây,

Ngang nhật nguyệt – Còn chi sân với ngõ!

Lầu vua chúa còn chi hơn bãi cỏ?

Nóc đền đài cũng thấp tựa lũng nham!

Ta lên cao như một ý siêu phàm

Nhìn vũ trụ muốn tranh phần cao vọi!

Đời đã hết. Chỉ riêng ta đứng mãi

ở nơi đây không dấu vết loài người

Mua sạch trong bằng nỗi rét ngàn đời

Làm kiêu hãnh giữa lặng im bất dịch

Mây với gió chẳng bao giờ tới đích

Phượng hoàng lên, vừa thử cánh đã sa

Cỏ đôi chòm không gợn sắc xanh pha

Thoáng linh động nào qua con thú nhỏ

Hiu hắt nhẽ bốn phương trời vò võ,

Lạnh lùng chăng sầu một đỉnh chon von…

Ta tưởng nghe tê tái sắc câu dòn

Buồn vạn kỷ không ai vươn mắt ngắm

Ta cao quá, thì núi non thấp lắm,

Chẳng chi so, chẳng chi đến giao hòa

Ta bỏ đời mà đời cũng bỏ ta

Giữa vắng ngắt, giữa lạnh lùng thê tuyệt!

Ngoài tang trắng của tuyết rồi lại tuyết,

Họa chăng nghe gần gũi khúc ca trời;

Trong veo ngàn, hơi thuần túy của hơi

Xuyên ngày tháng, vẫn vỗ về bên mái,

Và trời rót khúc ca trời cảm khái:

– “Cô đơn muôn lần, muôn thuở cô đơn

“Người lên trời, ôi Hi-mã-lạp-sơn!”

1935-1941 

Thảo luận cho bài: "Hy Mã Lạp Sơn"