Kẻ đứng bên lề nỗi nhớ

Tác giả:

Dẫu là kẻ đứng bên lề nỗi nhớ thì đó cũng là định mệnh của tôi. Có thể dễ dàng gục ngã trước tình yêu nhưng không thể để tình yêu ấy khiến mình bi lụy và đánh mất bản thân mình được.

***

Tôi cứ nhắc đi nhắc lại những chuyện tình buồn, những mảnh tình một phía, những người đã thuộc về một người khác. Tôi là thế, một đứa con gái bình thường hết sức, một đứa con gái lúc nào cũng tưởng rằng mình mạnh mẽ mà hóa ra lại yếu đuối và gục ngã trước một điều chẳng hề có thật: Tình yêu.

Tôi vẫn từng bảo tôi thuộc về nỗi buồn. Cái nỗi mênh mang ấy lại là nơi duy nhất tôi có thể trải lòng và sống thật nhất. Những bản nhạc tôi nghe đa phần là những câu hát chia ly, vài cuộc tình đơn phương, ao ước và dường như mãi chỉ là ước ao. Thành phố thì nhỏ bé mà sao nó buồn đến thế. Chẳng phải tôi đã đi qua hết nỗi nhớ này tới nỗi nhớ khác, tôi đã vượt qua được biết bao điều để nói một lời rằng tôi thích họ hay sao? Vậy mà đến giờ nhìn lại, hóa ra nỗi nhớ còn vẹn nguyên. Tại sao tôi có thể khẳng định như vậy ư?

ke-dung-ben-le-noi-nho

***

Không biết từ bao giờ tôi có thói quen theo dõi một người từ phía sau. Ngồi trên balcon nhìn theo bóng dáng quen thuộc đang băng qua đường. Trong tim bỗng nhiên có gì đó nhói lên khiến tôi phải tự trấn an lại: Ơ hay, mình có còn thích người ấy nữa đâu?

– Đã bao giờ tớ nói với cậu là với tớ, cậu vẫn luôn đặc biệt chưa?

– Đã bao giờ tớ kể với cậu về những người con trai khác tớ thích? Nhưng sao chỉ thoáng qua một cái rồi quên, còn cậu thì cứ ở lại mãi bên nỗi nhớ của tớ?

– Tớ ước tớ có thể nhìn thẳng vào đôi mắt ấy mà gào lên: Tớ nhớ cậu phát điên. Để rồi cuối cùng điều tớ làm được là mỉm cười và ba hoa vài ba câu chuyện chẳng liên quan.

Tôi cứ tự độc thoại trong suy nghĩ như vậy sau khi tình cờ gặp lại một người tại một góc quán nhỏ, nơi chúng tôi ngồi với nhau vài ba lần mà như cả ngàn năm kỷ niệm tôi còn lưu giữ. Cậu ấy băng qua đường, vẫn dáng gầy gò, vẫn cách sang đường đầy cẩn trọng ấy, vẫn là người mà tôi yêu từ ba năm trước. Bất chợt tôi nghĩ, nếu cậu ấy quay đầu lại, nhìn lên phía balcon đó thì tôi sẽ phải làm sao? Giả dụ cậu ấy biết tôi đang nhìn theo cậu ấy, tôi sẽ làm gì để che giấu đi ánh mắt bối rối lúc đó? Thật may, cậu ấy mãi chẳng bao giờ nhìn lại, giống như bao lần khác cậu ấy chẳng bao giờ biết tôi vẫn còn muốn quan tâm cậu ấy nhiều như ngày xưa.

***

– Cậu ấy có người yêu rồi? – Tôi nói với cô bạn ngồi cạnh bằng một giọng buồn thiu.

– Sao mày biết?

– Biết chứ. Nhưng tao chẳng bao giờ dám hỏi cả. Vì tao biết câu trả lời rồi mà. – Tôi cười.

Bạn tôi lúc đó cũng chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo. Và nói tiếp:

– Thế mày có buồn không?

– Không biết nữa. Tao thấy mông lung. Cảm giác mất mát. Dù cậu ấy sẽ chẳng bao giờ đáp lại tình cảm của tao, mãi mãi là thế, nhưng tao vẫn thấy buồn, vẫn ích kỷ muốn chỉ mình tao được quyền thích cậu ấy như thế. – Lần thứ n, tôi không thể kiềm chế được cảm xúc của mình mà tuôn ra một tràng những lời nói mà tôi nghĩ tôi đang thật lòng. – Tao phải làm sao bây giờ hả mày?

Thảo luận cho bài: "Kẻ đứng bên lề nỗi nhớ"