Kẹo kéo

Tác giả:

– Tôi giống kẹo kéo hả?

– …

– Vì sao?

– Giản dị, nhưng ngọt và dính!

***

Cửa hàng Flowers And Gifts And Memories.

Sáng nay, khi chạy qua cửa hàng, nó chỉ nhận được thông báo là chiều đi chuyển quà cho khách. Hôm nay là ngày gì? Ngày 14 tháng 3 không gợi cho nó bất cứ liên tưởng nào nếu như nó không làm nhân viên giao hàng cho cái cửa hàng Flowers And Gifts And Memories này. Valentine Trắng! Câu trả lời nó nhận được từ anh bạn cùng làm với nó. Hóa ra là có 2 ngày Valentine à? Nó tự hỏi không biết có phải vì người ta yêu nhau ngày càng nhiều mà sinh ra lắm ngày lễ để mà tặng quà nhau thế nữa không biết? Vừa mới mùng 8 tháng 3, chạy ngược chạy xuôi, lãi to lãi nhỏ, nó và mấy đứa cùng làm phấn khởi ra mặt. Được tiền mà.

Chẳng phải vì nghèo quá mà đi làm thêm đâu, mà là vì đi tìm cảm giác. Cảm giác gì thì chẳng đứa nào gọi tên được, chỉ biết cứ thế là lao đầu cả vào cái cửa hàng này, với một mớ hỗn độn những công việc nhưng mà vui, nhưng mà thấy mình lớn hơn, thấy mình tự chủ, thấy mình quan trọng và có ý nghĩa.

Hôm nay lại bận rộn rồi. Nó nghĩ. Và nó đang nhẩm tính xem khoản tiền với công việc chuyển hàng hôm nay nó sẽ giành để làm gì? Bất chợt nó nghĩ nó muốn mua gì đó, không phải là sách, cho chính mình sau ngày hôm nay. Vì sao à? Đơn giản thôi vì nó chưa từng nhận được quà của ai cả. Bạn của nó chỉ có sách. Và dường như bất cứ cậu bé nào muốn đến gần thì hình như đều bị đội quân những cuốn sách dày cộp của nó dàn thành nhiều hàng ngang chặn lại.

Nó vì thế, dù không kiêu, không xấu, không không sách vở nhưng mà …cô đơn. Thêm cả lí do này nữa để nó trở thành người giao hàng cho FAGAM gần năm nay để rồi nó cảm nhận ngày càng sâu sắc sự hồi hộp của người gửi quà, và niềm vui bất ngờ của người nhận quà trong những ngày với hoa ngập phố, xe ngập đường, quà ngập các gian hàng và sự hối hả hòa trong dòng người ngược xuôi. Nó đứng đó, và rồi chạy theo cái không gian ấy với cái nhìn và tâm trạng của kẻ chọn cách lấp khoảng trống trong tâm trí mình bằng những tiếng cười và tiếng nói cảm ơn của người khác. Tiếng thở dài chỉ kịp có 1 lần cất lên trong chốc lát, và rồi thì ùa trong cơn gió hanh hao, se sắt và 1 chút nắng ấm là nụ cười tinh nghịch của nó và tiếng lanh canh của chiếc xe đạp màu xanh tím than với chiếc giỏ xe lần lượt là các hộp quà và những bó hoa được bó theo phong cách lạ.

Cửa hàng của mấy đứa đông khách vì cái sự lạ lẫm và cá tính từ cách gói quà và hoa. Độc! Đấy là khẩu hiệu và giờ thì thành thương hiệu của mấy cô cậu chủ nhỏ cũng cực kỳ độc này. Đôi lúc, vừa đạp xe nó vừa nghĩ thế. Cười một mình và hít thở sâu.

***

Chiều! Nó đến cửa hàng sớm hơn mọi khi. Lách qua đám khách teen vào chiếc tủ màu trắng mở ngăn đặt hàng gửi quà. Không thấy ghi cụ thể, chỉ thấy để lại số điện thoại của chủ nhân đặt hàng. Nó bấm máy và đầu dây bên kia vang lên một giọng nam …đầm ấm đến lạ. “Hoa bi trắng, 1 bông hồng nhung đỏ, và socola trắng và lời nhắn: Anh chỉ yêu mình em.” “Dạ vâng!” ” Địa chỉ ….” “Dạ vâng!”. Và nó làm thao tác chọn và gói hoa theo cách tự nó tưởng tượng về người nhận quà và một chút nhấn nhá trên đó để người ta nhớ đến cửa hàng những lần sau. Và lên đường!

Thảo luận cho bài: "Kẹo kéo"