Keukenhof nở hoa rồi. Chúng ta về thôi

Tác giả:

Chỉ cần được nắm tay em cùng anh đi trên mọi con đường. Mọi khó khăn chông gai anh sẽ vượt qua tất cả … Chỉ cần có em là mãi mãi …

***

Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai xuyên qua khung cửa kính nhẹ nhàng đáp lên đôi rèm mi nặng nề của cô. Khung cảnh xung quanh dần hiện ra trong đôi mắt ấy, cô trở người trong chiếc chăn ấm, nén một tiếng thở dài. Đêm hôm qua trước khi đặt mình vào giấc ngủ, cô đã thầm ước rằng … khi thức giấc, cô sẽ lại ở trong căn nhà quen thuộc. Nơi mà mỗi buổi sáng anh sẽ đánh thức cô bằng cái gõ cửa và một bài hát “Sớm mai của bé.” Ngọt ngào là vậy, yêu thương là vậy, nhưng những điều đó giờ đây chỉ làm cho lòng cô đắng hơn mà thôi. Ác mộng vẫn song hành cùng thực tại. Và sau giấc ngủ mệt mỏi, cô vẫn ở trong căn phòng này. Căn phòng sang trọng bậc nhất nằm trong tòa nhà cao nhất thành phố. Một điều chẳng hề xa xỉ đối với cô, nhưng cái điều có vẻ như tầm thường ấy lại đem đến cho cô cảm giác quá đỗi cô đơn. Cô đơn đến đáng sợ.

no-hoa-roi-ve-thoi

Cô bước xuống giường, kéo cánh cửa kính ra rồi chợt đóng lại khi không khí lạnh của của buổi sớm mai tràn vào. Ánh mắt cô lại thờ thẫn nhìn qua tấm kính chắn. Nơi mà cô có thể tìm cho mình bóng dáng anh trong cái thành phố lạc lõng này. Có thể chăng?

Tiếng gõ cửa của một ai đó phát ra trước khi cánh cửa được mở. Cô hầu bước vào nghiêng mình kính cẩn. “Thưa cô, ông và cậu gọi cô xuống sảnh dùng bữa sáng.”

“Nói với họ tôi không ăn.” Cô lạnh lùng trả lời.

Cô tựa đầu bên khung cửa nhìn xuống thành phố. Có lẽ là cô không được mạnh mẽ như cái vỏ bọc của mình, vì vậy mà cô đã cố gắng biết bao để có thể kiềm được những giọt lệ cho đến giờ phút này. Cánh cửa lại mở ra lần nữa nhưng không kèm theo tiếng gõ. Bước chân của người đàn ông mặc âu phục tiến lại gần cô, đôi mắt nhìn cô đăm chiêu một lúc thật lâu mới lên tiếng.

“Con tính đem bộ mặt đưa tang đó ra làm mất mặt bố sao?”

Đáp lại lời ông là ánh mắt vô hồn của cô.

“Bố làm vậy cũng vì thương con thôi. Nỗi lo lắng duy nhất của bố mẹ chính là con. Mà mẹ lại mất sớm, bố phải có trách nhiệm lo cho tương lai của con. Thằng Hưng nó là người tốt, trong tay lại nắm cả một tập đoàn vững mạnh. Môn đăng hộ đối với gia đình ta. Bố suy nghĩ kỹ rồi, nó là chỗ dựa tốt cho con sau này về mọi mặt. Bố cũng không thể sống mãi được, đến lúc bố mất rồi thì con vẫn sẽ có chỗ dựa vững chắc khi con về làm phu nhân nhà nó. Nếu lúc trước con chịu kế nghiệp bố thì hôm nay bố đã không ép con như thế này.”

“Trách nhiệm của bố là đặt con vào một cuộc buôn bán hôn nhân có chủ đích?”

“Buôn bán hay không là do con nghĩ. Thằng Hưng nó cũng 40 tuổi rồi, nó cũng muốn tìm một người sinh con đẻ cái, lo cho nó tuổi xế chiều. Nó cũng là thương con thật tình mới gạ lời cưới. Nghe lời bố không thiệt cho con đâu.”

“Phu nhân nhà giàu? Chỗ dựa tốt? Haha, bố có bao giờ nghĩ sau này con sẽ ôm vali bỏ trốn đến một nơi nào đó hay là con sẽ uống vài viên thuốc rồi kết liễu đời mình vì cái mà bố gọi là môn đăng hộ đối đó không?!?”

“Hân. Bố đã nói hết lời với con rồi. Con cũng đã về đến đây thì đừng nhiều lời nữa. Quên thằng đó đi, thế giới này hết đàn ông rồi sao. Sao phải đi yêu một thằng sinh viên không có nghề nghiệp như nó.”

Thảo luận cho bài: "Keukenhof nở hoa rồi. Chúng ta về thôi"