Khi áo khoác đỏ đi ngang trái tim tôi

Tác giả:

Sau này tôi không còn hận ông trời nữa vì tôi biết tất cả mọi chuyện đều có nguyên do của nó. Có những phút giây lướt qua nhau là ngắn ngủi nhưng có thể viết nên câu chuyện rất dài…

***

16h

Tiếng kin kít của bánh xe và tiếng cửa sổ va lách cách báo hiệu đã tới trạm dừng xe buýt. Cái nắng xuyên qua kính thủy tinh làm tôi nheo nheo đôi mắt. Ngó thấy có bóng người bước đến gần ghế mình, tôi tự giác nhấc mông dịch vào ghế trong, lòng nhủ thầm may mà sắp mưa nên mấy cái tia nắng này yếu ớt đến tệ hại. Cái bóng ấy đặt xuống dưới chân một cái ba lô màu đen, sau đó lại kẹp vào giữa hai đầu gối.

A! là giữ của sao?

Thôi nhé, dù đúng là phần tử chuyên cúp tiết cuối của lớp đại học cũng năm cuối nốt nhưng trông không đến nỗi đầu gấu chứ hả? Lại đang trên xe buýt thế này? Lại đang ngồi phía trong? Hừ nhẹ một tiếng, dịch mông sát vào góc, nhắm mắt dưỡng thần không thèm chấp, nghĩ ngợi rằng biết đâu cả tài sản của người ta ở đó.

a812a3aa-4e31-4e1a-a8b3-b48401458071

Xe lại rùng mình lắc lư vài cái rồi rung rung hòa vào dòng người. Đầu bị cụng vào cửa xe đau đến mở mắt. Trời không thương người muốn ngủ có phải không? Tiện thể mở mắt, thôi thì liếc qua cái bóng bên cạnh. Con gái nha! Áo khoác đỏ nha! Tóc đuôi gà nha! Lưng đột nhiên không ai đánh mà thẳng lên từ từ, tay cũng khoanh lại trước ngực. Nhất định phải giữ phong độ. Cô gái lúc này đang mở ví, ngón tay lướt qua một xấp xanh đỏ, tìm rồi lại tìm. Sau cùng cầm năm sáu tờ khác màu nhau giao cho người bán vé:

– Đến bến ạ!

– Cảm ơn, 18 nghìn, à, đủ tiền rồi!

Hóa ra là tìm tiền lẻ, vậy là không đi xe buýt thường xuyên như tôi, mà giọng cũng dễ nghe. Trong đầu tôi hiện lên mấy dòng chữ: “Làm quen, làm quen, làm quen…”

Miệng chưa kịp mở đã thấy cô gái lôi ra cái điện thoại, hí hoáy nhắn tin. Nhìn tên người nhận, là “My sunshine”. Là hoa đã có chủ sao? Chép chép miệng, trời lại không thương kẻ chưa có gấu đêm trung thu sao? Thôi thì đã lỡ liếc rồi, liếc luôn nội dung đi nhỉ?

“…trung thu vui vẻ, năm nay lại không được đoàn viên, hẹn…”. Send

Sau đó, một giọt nước mắt rớt xuống màn hình.

Không gian như đứng lại, cứng ngắc…Những người đang cố sức bám tay nắm đứng trên xe nhìn về phía hai cái ghế này bằng những ánh mắt chứa viên đạn ánh sáng. Mà chính xác những tia sáng có tính xuyên thủng ấy lại chiếu thẳng vào thằng nhóc dại dột đang ngơ ngác nhìn lên này. Ha ha, làm sao tôi có thể chịu được áp lực đến thế chứ. Hít vào một ngụm hơi, quay sang áo khoác đỏ cất tiếng:

– Này…

– … … …

Đáp lại chỉ có bờ vai rung rung trong vài giọt nắng rớt qua khung kính mỏng, đôi mắt nhắm, vài giọt long lanh vẫn thi nhau vượt ra khỏi hàng mi… đột nhiên khung cảnh ấy như có một thứ gì đó đánh mạnh vào tôi, khiến tôi ngây ngốc. Phải tổn thương đến thế nào mới có thể khiến một người không thể kìm nén mà đem mình ra chỗ đông để trải lòng? Tôi cảm thấy, mình không nên chạm vào nỗi đau của áo khoác đỏ, tôi sợ nó sẽ đau hơn. Tôi nhớ thời bé, mỗi lần tôi khóc, chỉ cần có ai hỏi đến tôi sẽ không ngừng khóc dữ dội hơn. Sau này tôi đã luôn nghĩ, tự cảm thấy ổn, cái khóc cũng sẽ tự nín.

16h30

Đã nửa tiếng từ khi áo khoác đỏ lên xe, cô ấy đã thôi khóc. Hai tay đang ngịch ngịch cái cột tóc có những bông hoa tim tím. Mái tóc được buông ra xõa mềm hai bên mặt. Rất khác với nét cá tính lúc nãy, lúc này thế nào nhỉ, à…ừm, là thùy mị hơn. Tôi vẫn phải giữ phong độ, ngồi thẳng và lâu lâu mới đưa mắt sang áo khoác đỏ.

Thảo luận cho bài: "Khi áo khoác đỏ đi ngang trái tim tôi"