Khóc cho người yêu thương

Tác giả:

“Hóa ra anh ấy không yêu tao. Anh ấy chỉ tìm thấy hình ảnh người yêu cũ trên khuôn mặt tao. Rồi ảnh mâu thuẫn giữa quá khứ và hiện tại, anh không cho phép tao giữ những thói quen và sở thích giống chị ấy. Có lẽ Tuấn sợ bản thân nhận ra mình đang yêu một kẻ thay thế” – An tự giễu bản thân – “Mày thấy có tức cười không?”

***

1. Lúc nhỏ mẹ hay nói, ngày nào An không khóc, ngày đó bà thật cảm tạ trời đất.

Có lẽ đó là bằng chứng rõ ràng nhất cho việc An đã khóc nhiều thế nào trong suốt hai mươi hai năm sống trên đời này. Nó luôn bị ba mẹ chế giễu khi khóc sướt mướt thủa ti vi đang có trào lưu chiếu phim Hàn với cái kết hoặc ung thư máu trắng. Thậm chí, có lần nó đã nức nở giữa lớp vì con bạn thân bị xỉu vì hạ đường huyết. Cái bệnh khóc lóc nghiêm trọng đến độ nhìn đám trẻ con cùng khu phố bắn tổ chim bằng ná thun cũng khiến An suy nghĩ vẩn vơ làm nước mắt chảy dài.

An hay tự biện bạch rằng việc đó chỉ cho nó nhạy cảm hơn người khác, hoặc tuyến lệ của nó hoạt động quá hiệu quả, đại loại thế.

khoc-cho-nguoi-yeu-thuong

Nhưng An không xấu hổ, cũng như nó không ngại rơi nước mắt trước mặt người khác. Nó cho rằng dám khóc dám cười là một dạng can đảm – can đảm bộc lộ cảm xúc của bản thân mình. Còn gì đáng giá hơn cho bản thân nó, khi mà hằng ngày phải đối mặt với muôn vàn mặt nạ da người với ý cười không đạt đến đáy mắt, còn nỗi đau được che giấu rất sâu trong cái nhếch miệng lạnh lùng?

An là một cô gái kiêu hãnh ẩn sau lớp vỏ yếu đuối ngọt ngào.

Nhiên nói nó thế.

2. Nhiên ở cùng với An ở chung cư.

Theo nhận xét cá nhân, An cho Nhiên thuộc kiểu người ít biểu lộ cảm xúc. Cả hai chơi thân với nhau từ những ngày đầu phổ thông, nhưng chưa bao giờ An thấy Nhiên giận dữ hay khóc lóc. Nhiên luôn bình tĩnh giải quyết mọi việc như thể biết trước chúng sẽ xảy ra – điều không ngừng làm An kinh ngạc đến dù cả hai đã ở chung gần ba năm. Tình bạn của cả hai rất kì lạ. Họ không can thiệp nhiều vào cuộc sống riêng của nhau. Cả hai chỉ nói những chuyện lặt vặt, như giá thức ăn tăng cao, hoặc cùng im lặng xem một bộ phim nhàm chán khi một trong hai người có chuyện buồn.

An thích khoảng thời gian họ dựa lưng nhau khi mệt mỏi, thích ly sữa Nhiên pha sẵn khi nó ốm, thích cách quan tâm ngầm dù lời nói luôn tỏ vẻ lạnh lùng của cô bạn.

Hơn hết, An thích việc có một người ở bên mình.

Bởi càng lớn, nó càng thấy bản thân cô đơn.

Đôi khi, đứng giữa đám đông, An thấy mình giống như kẻ đứng ngoài lề cuộc sống. Trong những người đang nói nói cười cười kia, có bao nhiêu thật lòng dành cho nó? Và khi nó biến mất, liệu họ có cho nó một phút thương tiếc đau buồn?

An luôn cảm thấy mình giống như vết chân trên cát, đi qua ai đó rồi bị bỏ quên giữa những bề bộn của dòng đời.

3. Khi gặp Tuấn, An đã nghĩ bản thân không còn phải một mình.

Tuấn điển trai, chín chắn và biết cách làm phụ nữ cảm thấy mình là một bà hoàng.

An gặp Tuấn trong một buổi tiệc xã giao do công ty tổ chức. Nụ cười hút hồn cùng cách xử sự lịch lãm của một chàng trai thành phố dễ dàng khiến cô nhân viên mới rơi vào lưới tình. An nhanh chóng yêu Tuấn bằng tất cả nồng nhiệt cho mối tình đầu vừa mới chớm nở.

Thảo luận cho bài: "Khóc cho người yêu thương"