Không anh thì ai khác

Tác giả:

Tôi không thể đếm được đã bao nhiêu ngày kể từ khi Tùng Anh xa tôi. Nhưng tôi biết, chỉ vừa mới đây thôi, có lẽ do quá nhớ hoặc quá nuối tiếc những tháng ngày chúng tôi đã trải qua mà tôi vẫn cố gắng không chấp nhận sự thật, rằng là anh ấy đã lên máy bay và cách xa tôi hàng nghìn kilomet.

1-beautiful-city-cool-cute-Favim.com-493633

Paris hoa lệ…

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ vì một người con trai mà phải phá giá bản thân đến kịch sàn như vậy. Cũng đáng… Tùng Anh là “người của công chúng”, mọi cô gái đều muốn có anh ấy. Suất học bổng toàn phần sang Pháp là do anh tự kiếm được; trước khi lên đường du học đã làm quản lý kinh doanh một mạng lưới bán hàng đa cấp ở tuổi 19; hát cực hay và chơi piano cực đỉnh; biết nấu ăn, thậm chí khá ngon.

Thế nào? Hình mẫu lí tưởng chưa? Vậy thì tại sao anh đã “từng” là của tôi? Đừng thắc mắc, chính tôi cũng đang đập đầu bồm bộp vào tường mà vẫn chưa có câu trả lời đây… Đôi khi tôi đứng lặng trước gương hàng giờ liền, nhìn mình một lượt rồi cười nhạt :

– Mình mà không xấu thì cũng…xinh phết ấy chứ…

Hài hước, nhỉ?

Biết vậy, nên tôi vẫn tự an ủi, rằng: “Người đàn bà tầm thường mới cần nhiều nhan sắc, bởi người đàn ông tầm thường dùng mắt nhiều hơn trái tim”. Thực ra, không phải tôi mờ nhạt, tôi cũng là tác giả của một số truyện ngắn với một số lượng đông đảo những người yêu mến, có chút cá tính dở hơi cộng một cái đầu khá nhiều suy nghĩ kiểu lộn ruột… Chỉ là do Tùng Anh quá chói lóa, khiến tôi phần nào nhòe nhoẹt khi đi bên anh ấy mà thôi…

Tôi ghét cái cách những đứa con gái khác vây lấy anh ấy hỏi han trò chuyện khi chúng tôi đang hẹn hò. Giống như tôi chẳng hề tồn tại bên cạnh anh hay vô hình, đại lọai là như vậy. Chẳng những thế, anh còn tươi cười hớn hở bắt chuyện lại nhiệt tình, khiến tôi trở nên vô duyên và thừa thãi kinh khủng. Cho đến lúc họ bỏ đi, tôi ấm ức, hậm hực thì anh ôn tồn giải thích :

– Phải giữ hình tượng em ạ, anh là người kinh doanh mà. Toàn mấy đứa cấp dưới của anh đấy.

Anh có vẻ luôn tự hào về bản thân… Tôi cũng tự hào vì anh…

Khi đó tôi đang là sinh viên năm thứ nhất, còn anh thậm chí bỏ một năm thi đại học để đầu tư cho công việc và chuyến du học đã nắm chắc trong tay.

Tôi chẳng nhớ được chúng tôi đã đến với nhau như thế nào, tự nhiên lắm. Nhưng có lẽ, điều khiến Tùng Anh bị cuốn hút chính là sự khác người của tôi…

***

Đó là một buổi chiều đầy nắng và…không có gió…

Trong khi dòng người đang cố chen chúc nhau, nhích lên từng bước, và mặt ai cũng như mặt tôi: cau có, khó chịu. Thì một “thằng” Liberty xanh ngọc ngớ ngẩn vượt lên trước tôi, cứ vừa đi vừa bóp phanh đột ngột.

Ban đầu tôi chỉ cười thầm và nghĩ: “Chắc thanh niên này mới được mẹ mua xe nên đi đứng manh động”. Cho đến lúc dòng người đã thưa bớt, nếu di chuyển từ từ thì vẫn có thể đi đều và đoạn đường sẽ chẳng mấy chốc mà thông thoáng. Nhưng không, thằng Liberty vẫn lập lờ trước mặt tôi một cách lì lợm. Tôi sốt ruột bấm còi inh ỏi, thì nó quay lại nhìn tôi, toe toét. Mặt tôi bỗng đần thối, rồi ngay lập tức, các nơ-ron thần kinh của tôi hoạt động hết tốc độ:

– Hiểu! Thằng này đang trêu ngươi mình đây mà!

Tôi bực mình, đi chậm lại, khi giữa hai chúng tôi có một khoảng cách an toàn, vừa đủ, thì tôi bất ngờ vọt lên, áp sát, vỉa đầu thằng Liberty bằng một cú “tráng trứng” điệu nghệ. Tôi đoán là nó có giật mình, loạng choạng. Vì sau đó nhìn qua gương chiếu hậu, tôi thấy nó đã cách xa mình môt đoạn dài. Đến lượt tôi cười thầm đắc thắng :

Thảo luận cho bài: "Không anh thì ai khác"