Không cần một lời tỏ tình

Tác giả:

Tham gia viết bài cho tập truyện Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi…)

Có những lúc mình nên học cách từ bỏ một số thứ để níu giữ một số thứ khác, quan trọng hơn và có thể khiến mình ấm áp hơn.

***

Cách đây 3 năm, tôi gặp Hoàng, vào một buổi chiều mưa tầm tã lạnh buốt, trong lớp học thêm Toán. Cậu ấy cao, hơi gầy, da ngăm, nhìn qua thì chẳng có vẻ gì đặc biệt, nhưng tôi thích đôi mắt ẩn sau cặp kính cận của cậu ấy: dù cậu ấy làm gì, cười đùa, nói chuyện hay chú ý làm bài tập, đôi mắt ấy vẫn luôn có một vẻ suy tư kỳ lạ, cứ như cậu ấy sinh ra là để trầm ngâm vậy. Chúng tôi chẳng có mối dây liên hệ nào, trừ việc cậu ấy ngồi song song tôi, tức là chúng tôi đều ngồi ghế ngoài của hai dãy cạnh nhau, giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng hở xi- măng lạnh ngắt.

 

Đáng lẽ ra chúng tôi sẽ là người dưng, không hề quen biết nhau, chỉ đơn giản là hai thực thể tách rời cùng lắng nghe chung một bài giảng; nếu như ngày mưa hôm đó, cậu ấy không đột nhiên quay sang mượn tôi cây thước rồi cuối giờ (vô tình?) quên luôn việc trả. Ngày tiếp theo, vẫn không nói một lời nào (ngoại trừ việc mượn thước) nhưng một cây thước nữa lại ra đi. Nhiều ngày sau đó, thứ duy nhất liên kết chúng tôi vẫn là những cây thước kẻ. Rồi ngày sau đó nữa, khi tôi đã nghĩ về cậu ấy khá nhiều cùng sở thích mượn thước kỳ quặc, thì cậu ấy trực tiếp mở lời hỏi số điện thoại của tôi; và trong lúc trống ngực còn đang đập thình thịch chưa biết làm thế nào thì…điên mất, hết giờ, thầy cho lớp nghỉ. Giữa dòng người đông đúc xô đẩy nhau ra về, khoảng cách giữa chúng tôi vụt trở nên xa cách lạ kỳ, và khi ngoái đầu nhìn về phía cậu ấy, đôi mắt suy tư luôn đầy rẫy tâm sự sau cặp kính kia làm tôi muốn khóc. Cứ thế, chúng tôi bị đẩy ra thật xa, thật xa nhau.

khong-can-mot-loi-to-tinh

Và bây giờ, tôi đang đứng ở hiện tại – sau 3 năm kể từ ngày tôi gặp Hoàng. Cái tình cảm không đầu không cuối ấy, tôi không biết phải gọi tên là gì nhưng sự thật ánh mắt phức tạp của cậu ấy luôn ám ảnh trong tâm trí tôi, cả trong mơ còn thức. Mở ngoặc một chút về chuyện của quá khứ, sau ngày hôm ấy, vì một số lý do, tôi nghỉ học thêm ở chỗ đó và tôi không gặp lại Hoàng thêm bất kỳ lần nào nữa. Kể từ đó, trong suốt 3 năm qua, tôi vẫn luôn chờ đợi, vẫn luôn hy vọng, mặc dù tôi chẳng biết mình đang hy vọng cái gì và chờ đợi để làm chi, mọi thứ quá mơ hồ, mơ hồ như tình cảm tôi dành cho cậu ấy vậy. Có thể tôi đã trót thích cậu ấy, hoặc thậm chí là thương, là yêu; chỉ là tôi không hiểu tại sao tình cảm học trò trong vắt ngày đó lại làm tôi suy nghĩ nhiều như vậy. 3 năm cho một thứ tình cảm hoang mang, thật sự là quá dài và có lẽ đã đến lúc cần được chấm dứt. Tôi sẽ không nhớ về cậu ấy, không hy vọng về một ngày chúng tôi tìm thấy nhau nữa…

“Này, ra đây đi, tụi tớ đang ngồi chỗ cũ, thằng Duy có chuyện muốn nói” – giọng cái Linh lanh lảnh phía đầu dây bên kia.

“Tớ đang bận, ok? Bye nhé!” – tôi cúp máy, để tâm hồn lắng xuống.

…Kết thúc tại đây thôi. Tôi mở quyển nhật kí viết vài dòng. Mình sẽ mỉm cười buông tay, mỉm cười nhìn những ký ức rơi xuống, không phải là mình không đau, chỉ là…thậm chí mình còn không cảm nhận được nỗi đau này….

Thảo luận cho bài: "Không cần một lời tỏ tình"