Không thể tha thứ cho anh

Tác giả:

Anh khóc để làm gì? Lau nước mắt đi anh, tình yêu không phải lúc nào cũng rộng lượng được đâu. Nhất là những người đã tổn thương rất nhiều.

***

Hạ Yên đẹp mong manh và thuần khiết như một thiên thần nhỏ bên cạnh Kiến An. Thuở hàn vi, Kiến An và Hạ Yên yêu nhau thắm thiết, những tưởng không thể tách rời. Mỗi chiều tan lớp anh lại đèo cô về trên chiếc xe đạp cũ kỹ, cô ngồi sau xe anh và nghêu ngao hát…

khong-the-tha-thu-cho-anh

Cứ thế thời gian trôi đi… ngót nghét cũng gần hai năm. Ấy thế mà ông trời luôn trêu người con gái… Quãng thời gian hạnh phúc nhất của Hạ Yên là lúc anh bỏ cô ra đi tìm một đóa hồng hoa khác. Hạ Yên rất buồn, dù cho có cố tìm tay níu tay nhưng chẳng thể giữ nổi tay anh…

Nàng đan tay mình vào những lọn tóc, những ngón tay gầy gầy cong cong đầy những vết xước bé li ti, nàng ngồi cạnh cửa sổ đợi anh về… nhưng anh không về.

Nàng lại quét nhà, lại lau những bụi thời gian phủ đầy trên những kỷ vật mang đầy những ký ức của hai người, vẫn ngồi bên khung cửa sổ vào ngày mưa… nhưng anh vẫn không hề quay lại…

Hạ Yên lại thay áo mới, vấn tóc thật cao và vẽ lên mặt mình chút sắc màu tươi mới, nàng đi ra cổng, ngóng trông… ấy thế mà Kiến An vẫn không một lần qua cổng nhà nàng…

Nàng chạy vội trên đường vào một ngày mưa rơi, vội đến nỗi va phải một người phụ nữ, người ta mắng nàng không tiếc lời, nàng không thèm ngẩng mặt, chẳng cần quan tâm… nàng đang vội, vội đi tìm Kiến An… nhưng anh đang tay trong tay cùng cô gái khác trong ngôi nhà xưa cũ… Trái tim nàng vỡ tan…

Gió thổi thông thốc vào mặt nàng, có thổi hết được những mảnh vỡ trong tim nàng không? Nàng lê từng bước nặng nhọc trong đêm mưa, nàng chẳng cần che ô, cứ thế mưa rơi ướt đẫm cả áo nàng, cả váy nàng, cả thân nàng. Mưa làm nhòe đi lớp phấn hồng trên má nàng, nhòe cả lớp mascara trên đôi mi ướt đẫm của nàng, nhòe cả lớp son môi màu hồng cánh sen mà người ta luôn thích… nhòe luôn cả những tháng năm xưa cũ, nhưng chả làm nhòe nỗi vết thương trong tim nàng.

Nàng run cầm cập vì cóng, thế rồi nàng ốm mấy ngày liền không khỏi. Nàng thôi ra khỏi cửa, nàng lại thôi ngóng trông… Nàng kéo vali và gói ghém vào đó vài bộ quần áo, vài phụ kiện xinh xinh và vài viên thuốc an thần. Nàng cắt phăng mái mái tóc lụa là đen nhánh ngát hương bồ kết mà Kiến An một thời rất thích. Cắt phăng những ký ức giữa nàng và Kiến An. Nàng xóa hai chữ ký ức trên tường, trên những bước chân và trong tim…Mưa liền mấy hôm nàng ốm, rồi hôm nay mưa tạnh, nàng bay chuyến bay vào Nam, bỏ lại đằng sau những ký ức đau buồn… Hôm ấy trời trong và xanh, nhưng sao trong mắt nàng nó hoang tàn quá!

Nàng bắt đầu cuộc sống mới Sài Gòn, nàng thay đổi số điện thoại, thay đổi cả phong cách ngày xưa… Nhưng tuyệt nhiên nàng không hút thuốc, không uống rượu, không gào, không thét và không còn khóc gọi tên anh nữa… Nàng cứ thế sống những ngày vội vã, chẳng có thời gian để nghĩ về anh, mà thật ra là nàng chẳng muốn nghĩ về anh… và nàng hẹn hò với nỗi cô đơn mỗi tối.

Những năm tháng sao đó, đến Hạ Yên cũng chẳng thể nhận ra mình, mái tóc đen dài được thay thế bằng bob xoăn cá tính màu hạt dẻ, màu cánh sen trên môi giờ là màu đỏ quyến rũ, nước hoa thơm nồng nàn và những chiếc váy tôn dáng thay vì những chiếc váy màu trắng đơn sắc… trông nàng ngày càng quyến rũ và xinh đẹp…

Thảo luận cho bài: "Không thể tha thứ cho anh"