Kí ức hôn

Tác giả:

Cả đời này tớ thương cậu. Cả đời này có khi tớ sẽ không tìm được ai yêu tớ, quan tâm tớ, thấu hiểu tớ như cậu.

***

1. Sân trường giờ chơi náo động như tổ ong trong đám lửa. Bên lan can, một đôi nam sinh nữ sinh như tách khỏi không gian đặc âm thanh và hơi người, lặng lẽ đứng tì vai nhau…

ki-uc-hon

“Này, đường đột hẹn một người ra nói yêu thì có vô duyên không?”

“Có. Nhưng là vô duyên dũng cảm.”

“Nếu người ta từ chối thì sao?”

“Thì muốn đào ngay một cái hố mà rúc đầu xuống. Bởi thế người lớn mới hay mò vào chỗ kín đáo để tỏ tình.”

“Đối diện người ấy, tim đập thình thịch, mồ hôi rịn đầy, làm sao bày tỏ mà không lắp bắp?”

“Hôn, nhằm môi mà hôn. Kẻ bị cưỡng hôn tự khắc sẽ hiểu, trừ khi óc bã đậu.”

“Hôn…” – giọng cậu trai thoảng nhẹ như gió may.

Cái nhìn của Trí vô định rơi xuống sân trường ngợp người. Bảo Lan nhìn anh bạn thân, mắt ánh nét cười lém lỉnh, gò má căng ra vì máu dồn lên ửng hồng. Bờ môi cô khẽ run, nơm nớp lo anh sẽ bất thình lình quay sang hôn mình giữa thanh thiên bạch nhật.

2. Hai ngày sau.

Chuông reo tan học chưa hết vang vọng, Bảo Lan quay xuống bàn dưới định rủ Trí về nhà mình ăn trưa, thì chỉ kịp thấy bóng anh vừa lỉnh khỏi cửa sau. Hơn chín năm chung trường chung lớp, chưa bao giờ anh không cùng đi cùng về với cô. Đây là lần đầu. Tim cô vô cớ bật lên một nhịp rất chói. Quơ vội sách vở vào cặp, cô chen đẩy đám bạn, hòng đuổi kịp anh.

Sân trường giờ nghỉ trưa chỉ lác đác vài cụm học sinh trên ghế đá dưới các tán cây, trên những hành lang. Nhóm do nhà xa, nán lại vạ vật chờ tiết học trái giờ buổi chiều. Nhóm đến sớm, tranh thủ gạo bài kiểm tra. Chiếc xe đạp của Trí vẫn chỏng chơ chờ chủ, cau có căm hận vì bị bắt oằn thân hong nắng. Chờ mãi bên hiên mái tôn của bãi xe mà không thấy Trí, Bảo Lan nóng ruột quay lại sân trường, phóng như bay qua các hành lang, ló đầu vào tất cả phòng học tìm anh. Tim cô cứ dồn dập, dọa về một chuyện chẳng lành.

“Cả nửa tiếng rồi mà cậu cứ vòng vo thế?” – một giọng con trai mất kiên nhẫn – “Hẹn tớ ra đây có chuyện quan trọng mà nãy giờ toàn nói mấy thứ vô thưởng vô phạt!”

“Tớ… Tớ muốn…” – một giọng con trai đang kỳ vỡ tiếng rụt rè đáp trả.

“Hử?! Này cậu định làm gì?” – giọng chàng trai đầu tiên có chút phòng bị, khi thấy anh chàng kia đột ngột tiến sát mình.

Hôn. Chính xác là một đôi môi chủ động ghì ép vào một đôi môi. Hai đôi mắt mở trừng trừng. Tay của chàng trai nãy giờ chỉ biết lắp bắp cứ bấu chặt phần giữa cổ và vai chàng kia, cho đến khi bị xô mạnh ra. Hôn, chỉ nhỉnh hơn một giây.

“Đồ khốn!” – Chàng trai vừa bị cưỡng hôn phun ra với vẻ kinh hãi, dùng mu bàn tay chà qua chà lại môi mình. Cậu ta lao như ma đuổi khỏi khoảng sân con sau dãy nhà thí nghiệm.

Bảo Lan đã kịp nép vào hốc tường, không ai nhận biết sự hiện diện của cô. Cô nhắm nghiền mắt, môi cắn chặt, mũi nín lặng. Cô dừng mọi tiếng động do sự sống cơ thể mình gây ra – tiếng chớp mắt, tiếng môi mấp máy, tiếng thở. Tim cô chỉ dám rón rén những nhịp ngắt quãng.

Bảo Lan đau. Trí đau. Anh ngồi gục xuống giữa khoảng sân nhỏ xíu luôn yên tĩnh và xanh cỏ, nơi hai người họ đã cùng khám phá ra trong ngày đầu tiên nhập trường cấp ba.

Thảo luận cho bài: "Kí ức hôn"