Là…em gái anh à?

Tác giả:

Quan trọng hơn hết, có một giọng con gái trong vút, mỏng manh, nói khẽ với Tuấn nhưng nghe rõ mồn một: “Nói dối là chết với em đó nha!”

***

Tan trường sớm hơn mọi khi, thay vì chạy nhanh ra cổng rồi leo lên xe để Tuấn chở về, Trâm tản bộ dọc con đường vắng, lòng mơ hồ bâng khuâng vì những chuyện vừa xảy ra…

Một buổi chiều nhạt và yên ả như vốn dĩ. Hàng xe cộ giãn dần, từng đợt nắng nhấp nháy chậm rãi rồi như tan theo gió, để lại một bầu không khí hanh khô. Trùm chiếc mũ áo khoác lên đầu, cho hai tay vào túi áo, chỉnh lại dây đeo ba lô, Trâm thở khó nhọc đằng sau chiếc khẩu trang dày cộm, rảo bước đi nhanh trên con đường rộng mát rượi, có những bóng cây đủ hình.

la-em-gai-anh-a

Quyết định thi lại đại học và bảo lưu kết quả tại trường đã làm Trâm phải mệt mỏi rất nhiều trong thời gian qua. Ba mẹ luôn muốn Trâm đi du học, về nhà sẽ có ngay việc làm, thậm chí có thể có được một người bạn trai tuyệt vời, học giỏi, thành đạt, do ba mẹ giới thiệu, sống một cuộc sống mà nhiều người hằng mơ. Nhưng Trâm lại muốn đi chệch quỹ đạo ấy.

Nó muốn thi lại vào ngành nó thích, tạm nghỉ ở ĐH Luật và tiếp tục quen Tuấn. Ba năm trời nó đã quen có Tuấn kề bên. Ba mẹ thở dài: “Nếu nó có tình cảm thật lòng với con, nó sẽ chờ. Không nói gì nhiều nữa. Hãy lo thu xếp và chuẩn bị sang Úc, trong vài tháng sau.”

Trâm có ý định làm một điều gì đó để chuyến đi ấy hoãn lại vô thời hạn, chẳng hạn như giả bệnh, hoặc nói rằng một số giấy tờ học hành còn dang dở, chưa thể hoàn tất được. Chưa bao giờ Trâm có ý định rời khỏi quê hương. Một cô nàng đam mê văn học và chỉ muốn tiếp xúc với những quyển sách, thì chẳng cần đi du học ngành tài chính, càng chẳng cần phải làm quen với một du học sinh đẹp trai, học giỏi (là bác sĩ tương lai) nhưng cứng nhắc và khô hanh. Đã từ lâu, Trâm muốn có một cuộc sống bình thường, đơn giản, mà hạnh phúc.

Còn chuyện hôm nay Tuấn không rước nó, bắt nguồn từ một nguyên nhân khác.

***

Cách đây vài ngày, khi còn đang ngồi một bình ở ghế đá công viên, Trâm nhắn tin cho Tuấn, theo thói quen. Không thấy trả lời.

Bình thường, Trâm cũng sẽ để yên cho đến khi nào nhận được tin nhắn. Hôm nay thì khác, linh tính chẳng lành, Trâm gọi điện, Tuấn tỏ vẻ không dễ chịu: “Em sao vậy? Cứ ở trong lớp học ngoan nhé, 30 phút nữa hết tiết anh ra đón”.

Trâm cúp máy và lao thẳng đến quán Mia Classico – địa điểm hẹn hò của hai đứa thời phổ thông. Trâm nghe rõ tiếng nhạc nền quen thuộc nhưng vô cùng độc đáo ở quán này, ở đầu dây bên kia. Quan trọng hơn hết, có một giọng con gái trong vút, mỏng manh, nói khẽ với Tuấn nhưng nghe rõ mồn một: “Nói dối là chết với em đó nha!”

la-em-gai-anh-a-1

Vị trí ấy, chỗ ngồi ấy, không gian ấy, nơi Trâm và Tuấn ngồi hàng giờ đồng hồ, bỗng chốc nhòe đi trong kí ức của Trâm. Bên cạnh Tuấn là một người con gái lạ hoắc, hơi chững chạc, và trang điểm cầu kì. Trâm đứng trước mặt Tuấn, thản nhiên: “Em gái anh à?”

Kì lạ thay, cô gái ấy cũng ngạc nhiên, thảng thốt: “Là…em gái anh à?”

Tuấn im lặng.

Và cũng đã 1 tuần Trâm im lặng.

Có thể xem đó là chia tay, có thể xem đó là giận nhau, hoặc là một khoảng lặng để cả hai cùng suy nghĩ.

Thảo luận cho bài: "Là…em gái anh à?"