Lạc lòng

Tác giả:

Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình. Nàng hồi hộp, nôn nao nhìn đồng hồ liên tục. Cô thư ký ngạc nhiên: “Còn đến 30 phút nữa, sao chị đến sớm vậy?”. Tâm mỉm cười, cố giấu vẻ bối rối: “Tại hợp đồng ký lần này quá lớn nên chị thấy lo. Em lấy giúp chị tách cà phê”. Cô thư ký bước ra và khép cửa lại. Tâm thẫn thờ nhìn vào khoảng trống trước mặt.

***

Nàng hình dung ra khuôn mặt một người đàn ông có giọng cười rộng mở, ánh mắt chân thành và ấm áp. Khi thử đặt người đàn ông ấy cạnh Quang, chồng mình, Tâm thấy có một khoảng cách rất lớn. Phải chi sự lịch thiệp của ông ta được san sẻ bớt cho chồng nàng một ít thì có lẽ, cuộc sống gia đình của nàng không đến nỗi nhàm chán như vậy.

happy-women

Tâm bỗng nhớ đến cuộc trò chuyện của hai vợ chồng mới đây. Quang được một trường đại học ở Paris thỉnh giảng. Anh sang đó đã hơn 2 tháng. Cứ đôi ba ngày, anh lại gọi điện cho vợ. “Này, em có tắm cho con két không đấy? Có mua bắp cho nó không? Còn con sáo nữa, em có nhớ cho nó ăn ớt để lột lưỡi không? Con Mi-Lu chắc là nhớ anh lắm hả? Em nhớ tắm bọ chét cho nó…”.

Đại loại là những câu hỏi như thế dành cho những con thú cưng. Tiếc rằng chúng không biết nghe, không biết vui mừng đón nhận sự quan tâm ấy. Chỉ có nàng, thèm nghe một câu hỏi: “Em khỏe không? Công việc thế nào?…” nhưng dường như trong suy nghĩ của Quang, vợ phải xếp sau những con vật cưng ấy. Có lần, Tâm nhắc anh điều này thì Quang cười thật to: “Trời ơi, lại còn thế nữa! Em biết em bao nhiêu tuổi rồi không? Dạ thưa bà xã, anh xin nhắc cho em nhớ, em đã bốn mươi tuổi rồi. Ngày anh mới cưới em, mỗi khi em bệnh, anh giác hơi cho em, cái lưng em lúc đó chỉ cần xài một hộp ống giác mà vẫn còn thừa mấy cái. Còn bây giờ, phải hai hộp mới đủ. Đấy, khác biệt là ở chỗ đó. Em phải thích nghi chứ!”.

Tâm đỏ mặt khi nghe chồng nói như vậy. Và nàng thấy anh có lý. Ngày mới quen nhau, nàng chỉ có 45 ký; bây giờ thì đã tăng thêm 10 ký nữa. Chả trách anh suốt ngày cứ khen mấy cô sinh viên của mình… “Cà phê của sếp đây ạ!”. Cô thư ký bước vào cắt ngang dòng suy nghĩ của Tâm. Nàng lại nhìn đồng hồ. Người đàn ông ấy rất đúng giờ. Trong mấy cuộc làm việc trước đây, ông ta đúng giờ đến kinh ngạc, y như thể, ông ta đang đứng trước phòng, chỉ chờ kim đồng hồ nhích đúng thời gian là gõ cửa!

miss

Thông qua một đối tác làm ăn cũ, Tâm biết ông ta. Tuấn- người đàn ông ấy là chủ một hệ thống cửa hàng bán quà lưu niệm ở nhiều nước Châu Âu. Ông ta rất thích những sản phẩm tơ tằm sản xuất thủ công của công ty nàng. Lần này ông ta còn muốn đặt hàng cả sản phẩm mây tre lá. Nếu hợp đồng được ký kết, sẽ giải quyết việc làm được cho rất nhiều lao động. Dĩ nhiên, lợi nhuận từ chuyện làm ăn này cũng không nhỏ. Và còn một lý do khác khiến Tâm muốn duy trì mối quan hệ làm ăn với ông ta…

“Xin mời chị xem lại hợp đồng một lần nữa. Do các chủng loại hàng hóa rất nhiều nên chúng ta sẽ đưa vào phụ lục. Trong hợp đồng chỉ có số lượng tổng quát và giá trị hợp đồng…”. Trưởng phòng kinh doanh đặt trước mặt Tâm bản hợp đồng với những nội dung vừa được hai bên thống nhất. Nàng đọc rất kỹ. Phía đối diện, ông ta cũng chăm chú vào bản hợp đồng của mình…

Thảo luận cho bài: "Lạc lòng"