Lần đầu tiên

Tác giả:

Hóa ra cái nhìn của một người đàn ông từng trải trước một cô gái chưa một lần từng trải trong vòng tay mình cứ phải phức tạp vậy à?

***

Nàng mở cửa sổ, khung cửa đón ánh sáng mặt trời trên cao, rất cao từ căn hộ tầng mười chín của tòa chung cư mới. Bình minh rạng rỡ ngày sang. Nàng ngồi xuống bên người bạn- cây piano hàng second-hand nàng tự tặng cho mình như 1 món đồ xa xỉ sau chuỗi những ngày tháng lăn lộn với bản báo cáo về kế hoạch đầu tư tài chính cho tổng công ty. Nàng mở hộp đàn Những ngón tay lướt nhẹ. Nàng thích bản đó, bản nhạc trong bộ phim Hàn Quốc nàng xem “đã lâu, bản ấy của anh diễn viên nàng yêu đã chơi bên cạnh cô bạn gái trong 1 căn phòng rất rộng với khung cửa sổ có chiếc rèm lớn màu nắng được ôm ấp bởi ánh sáng chiếu mờ lớp bụi thời gian. Nàng nhớ như in shot hình đó, nét mặt đó của anh và giai điệu của bản nhạc anh gọi là The First Time, lần đầu tiên. Và chỉ trong những khoảnh khắc nỗi nhớ của nàng cần thay một lớp gói ghém mới, nàng lại vô thức gọi tên những nét giai điệu đó trên những phím dương cầm vụng về…

1 ngày giao mùa. Hạ khép cửa rưng rưng. Thu mở cửa bước vào khe khẽ.

lan-dau-tien

Nàng là cô gái đến từ tỉnh lẻ. Sinh ra trong gia đình nghèo nghèo, khi mà bố mẹ nàng đều là những tri thức chân chính của một thời xếp hàng ăn gạo sổ. Nàng vì thế từ dáng dấp, điệu cười, đến trí tuệ đều thừa hưởng từ bố mẹ, ý nhị, tinh tế, và ngay thẳng trong tâm. Một cách gia giáo và cổ điển với những định hướng đường đi vạch sẵn cho cả công việc lẫn tình yêu, mặc dù tuổi thơ của nàng dịu dàng bước cùng ánh trăng, ánh sao và mặt trời vằng vặc trên mặt ao, trên thảm vườn và trong khu rừng cũ kỹ của nhà bà nội.

Tuổi nàng đứng chữ Bính. Người ta bảo Bính hợp Tân, tò mò và thích cái mới. Mặc định đời mình ham hố những điều lạ lẫm và mới mẻ, nàng mải miết kiếm tìm. Ngày bé, nàng tìm con cua màu gạch trong cả giỏ những con màu xám mỗi buổi trưa trốn bà ra đồng cũng lũ bạn. Tìm con gà mái chân đen trong khi gà nhà bà toàn những con chân vàng óng. Tìm những chiếc lá mua, lá sim sinh đôi giữa vạn vạn chiếc lá đơn trong khu rừng sau nhà ông bà nàng.

Lớn lên, ra phố, nàng tìm chàng trai có chiếc quần màu trắng ở khu tập thể của nhà máy xi măng gần khu tập thể nhà nàng. Nàng tìm thấy con người khác của mình trong văn chương, trong những bản nhạc ngoại nàng không hiểu lời, bên trong một đứa con gái được đánh giá là sắc sảo với những con số, quen với tính biến thiên, ánh xạ và các tam giác, tứ giác. Mặc cho tuổi thơ có lúc gắn bó với các trò con trai tung trời tung đất, nàng bị các bản nhạc trong cái đĩa to gần bằng mâm và những cuốn sách dày cộm để trên cái giá sách thô ráp đã hoen màu của ông cụ hàng xóm quyến rũ nàng. Nàng để mình lạc vào một thế giới khác, thế giới cho phép nàng tưởng tượng và yêu thương say đắm. Nàng biết, từ khi nào không rõ nữa, rằng nàng sẽ bỏ qua những điều hiển nhiên đúng để tin vào những điều chỉ nàng cho là đúng.

Nàng đẹp lạ. Một vẻ đẹp ngây thơ đến độ người ta không tin có ngày nàng sẽ trưởng thành. Một vẻ đẹp toát ra từ ánh mắt lúc nào cũng như đang thắc mắc điều gì đó hay nhìn về xa xăm từ cửa số căn phòng, từ nụ cười dịu dàng và bình yên mỗi lúc nàng lặng ngắm lọ hoa phi yến cạnh chiếc xích đu nàng hay nằm, từ giọng nói trong veo như sương sớm, và những cái lắc lắc vai, đu đưa đầu nhè nhẹ khi nàng chìm trong những thanh âm của những bản nhạc nàng yêu.

Thảo luận cho bài: "Lần đầu tiên"