Lâu chưa gặp quan giáo thụ Tiên Hưng là Lê Thường Lĩnh, nay làm bài này gửi

Tác giả:

Tiên Hưng giáo thụ Lê Thường Lĩnh cửu bất tương kiến, phú thử dữ ký

Lục thiên lý ngoại sơ quy khách,
Nhị thập tuần dư vị tiếp quân.
Thất mã ông khuy tái thượng nguyệt,
Điêu trùng sư ngoạ hải biên vân.
Bế môn tự giác đa thô bỉ,
Khai quyển chung tàm thiểu kiến văn.
Thuỳ liệu tuyết môn xuân ký khứ,
Cố nhân Nam Bắc hựu ly quần.

Dịch nghĩa

Ngoài nghìn dặm ta vừa trở về
Đã hơn hai mươi tuần nhật, ta chưa (có hân hạnh) gặp bạn
Ta thì như cái ông già mất ngựa, mắt cứ đăm đăm nhìn bóng nguyệt ở trên đèo
Còn cái ông thầy trổ phượng chạm rồng kia thì vẫn nằm yên giữa đám mây ven biển
(Vắng nhà mô phạm ấy, ta chẳng thèm tiếp ai) khép cửa lại thì cũng thô bỉ.
Lại muốn mở sách ra đọc nhưng đọc sách lại cảm thấy kiến văn của mình còn hẹp hòi.
Ai ngờ nơi cửa tuyết, xuân đã qua rồi (đạo học đã đến ngày suy vi sụp đổ)
Mà bạn cũ lại kẻ Nam người Bắc không được đoàn kết với nhau.
Tiên Hưng xưa là phủ Tiên Hưng, rồi huyện Đông Hưng, sau thành thị trấn của tỉnh Thái Bình.

Nguồn: Nét bút thần, Tân Việt xuất bản, Hà Nội, 1944

Thảo luận cho bài: "Lâu chưa gặp quan giáo thụ Tiên Hưng là Lê Thường Lĩnh, nay làm bài này gửi"