Lịch Sử Rock Và Jazz

Tác giả:

Chương 18 – The Beatles


Chương 18: THE BEATLES
The Beatles,một sản phẩm của âm nhạc trong thập kỷ 60, có lẽ đã là nhóm nhạc Rock quan trọng nhất trong mọi thời đại. Âm nhạc của họ phát triển qua ba thời kỳ khi mà xã hội lúc đó luôn đặt họ ở vị trí đứng đầu. Không chỉ bởi âm nhạc, sự đột phá, quan điểm rất quan trọng về nhạc Rock mà lối sống của họ cũng đã ảnh hưởng đến rất nhiều người. Sự quan trọng của nhạc Rock, xét trên khía cạnh âm nhạc lẫn xã hội đã được phát triển trong xã hội đầy biến động suốt thập kỷ 60, và The Beatles đã được coi như người cưỡi những con sóng biến động để mang đến cho mọi người niềm say mê bất tận của nhạc Rock.
Bắt đầu sự nghiệp với tư cách là những người ở tầng lớp lao động trung bình thấp ở thành phố Liverpool, Anh(), The Beatles đã dần dần trở thành một tiêu điểm của cả thế giới. Song song với sự phát triển mạnh mẽ của nhạc Pop ở Anh, nhạc skiffle(ND-nhạc dân gian, phối hợp giữa Jazz và nhạc dân gian, thường sử dụng các nhạc cụ tuỳ hứng và một ca sỹ chơi guitar hay banjo), giới trẻ ở Anh cũng rất thích các loại nhạc phổ thông ở Mỹ. Các nghệ sỹ Mỹ như Bill Haley hay Little Ric-hard đã thu hút một số lượng lớn đám đông cuồng nhiệt trong các chuyến lưu diễn của mình ở Anh. The Beatles, sống ở một thành phố cảng nhỏ, như mọi người khác cũng đã được nghe nhiều những bản thu âm của các nghệ sỹ Mỹ như Buddy Holly, Gene Vincent, Elvis Presley, và Jerry Lee Lewis. Những teenager ở Anh bắt đầu cảm thấy không bằng lòng bởi sự thua kém của họ khi so sánh với các nghệ sỹ ở Mỹ.
John Lennon lúc đầu thành lập một ban nhạc có tên là QuarryMen, sau khi qua rất nhiều lần thay đổi tên gọi và nhân sự (cùng việc thêm những người mới như Paul McCartney, George Harrison và Pete Best), The Beatles đã ra đời. Trong những ngày đầu tiên của mình, The Beatles thường biểu diễn ở khắp mọi nơi giữa Đức và Liverpool để trau dồi vốn liếng âm nhạc và kinh nghiệm biểu diễn của mình. The Beatles thường biểu diễn ở câu lạc bộ Indra ở Hamburg, Đức và không khí vây quanh câu lạc bộ cùng ban nhạc chỉ thường là không khí của một quán bar. Paul nói :
“Câu lạc bộ là nơi mà khách du lịch thường ghé qua. Khi mà họ dừng chân ở cửa, bạn cũng biết rằng điều đầu tiên họ quan tâm tới là giá bia, xem có rẻ không thì họ mới vào uống và nghe chúng tôi hát. Khi chúng tôi thấy họ ở cửa, chúng tôi thường cố gắng hát sao cho đạt để hấp dẫn họ. Vai trò của chúng tôi lúc đó là làm mọi người mua thật nhiều bia.“
Vào năm 1961, với việc mời Brian Epstein làm nhà quản lý, George Martin làm nhà sản xuất, cộng với việc Ringo Starr (Ric-hard Starkey) thay thế Pete Best để đảm nhiệm bộ gõ, The Beatles đã bắt đầu bước vào kỷ nguyên của mình.
The Beatles yêu thích nhạc Rock ‘n’ Roll của Mỹ và thời kỳ đầu tiên của họ(1960-1964) và đã kết hợp chất liệu đó với những sáng tác riêng của mình. George Martin nói “Chúng tôi đã tái nhập khẩu lại âm nhạc của Mỹ vào Mỹ. Rất nhiều những gì mà John và Paul đã làm được được sao chép nhiều từ những gì họ được nghe. Cách mà Paul hát giọng cao cùng với cách họ lắc đầu khi hát chẳng khác gì Little Ric-hard. Nếu như George Harrison có thể đánh được một đoạn riff của Chuck Berry thành thạo, anh ấy sẽ rất tự hào và đánh đi đánh lại khiến chúng tôi phát ngán ra.”
Khi The Beatles(ND-cho phép được gọi là Beat) đã bắt đầu được biết tới nhiều hơn ở Anh, họ đã bắt đầu kết hợp thêm những thành tố cơ bản của âm nhạc phổ thông đương thời. Những nét tiêu biểu đơn giản ban đầu được kết hợp thêm với những dòng bass đơn giản, một vài mẫu nhịp điệu, những ca từ đơn giản và trong sáng, trữ tình giống như Rock ‘n’ Roll ở Mỹ vào những năm 1950. Có thể nói là Beat lúc này có phong cách hoàn toàn giống với nhạc thập kỷ 50, nhưng chơi chuyên nghiệp và mang phong cách riêng hơn hẳn.
Ngay cả khi Beat đã trở thành nỗi ám ảnh khó dứt của người Anh vào năm 1963, họ vẫn hầu như không được biết tới ở Mỹ. Nhưng vào năm 1964, họ đã bắt đầu đổ bộ lên Mỹ với những âm thanh mới mẻ, chất hài hước trên tất cả các phương tiện truyền thông lúc đó. Trong 6 tháng nửa đầu năm 1964, Beat đã chiếm trên 60% thị phần của các đĩa đơn 45s cũng với 6 single đứng trong Top 10 của Mỹ; đó là một hiện tượng phi thường mà có lẽ khó lặp lại được. Paul nói rằng “Có lẽ lời nói giả dối nhất của chúng tôi khi nói với ông bầu, Brian Epstein, là chúng tôi không muốn sang Mỹ cho tới khi chúng tôi đứng đầu thế giới.” Paul đã nói đúng và vào năm 1964, nước Mỹ và cả thế giới đã sôi lên trước một cơn sóng Rock chưa từng có.
Thời kỳ đầu của Beat có thể đánh dấu bằng các hit như “Love Me Do”, “Please, Please Me” và “She Loves You”.
Vào cuối năm 1964, Beat đã đặt chân vào thời kỳ thứ hai của mình, thời kỳ thử nghiệm(1965-1966). Trong thời kỳ này, nhạc folk-rock đã ảnh hưởng rất mạnh mẽ tới Beat. Âm nhạc của họ được dần dần thêm vào phần nhạc đệm phức tạp hơn, thêm nhiều các nhạc cụ và kỹ thuật điện tử hơn;giảm bộ gõ đi và gần với nhạc folk hơn, những ca từ như những bài thơ song song với ngữ nghĩa ẩn dấu, cùng với nhiều thử nghiệm khác về hoà âm, phối âm. Beat bắt đầu thử nghiệm với các dòng nhạc không thuộc Rock, đặc biệt âm nhạc Đông Ấn, dàn nhạc giao hưởng, nhạc cụ của jazz, đồng thời là giai đoạn kết hợp chặt chẽ các nhạc cụ điện tử với nhau để thành một thể thống nhất. Thời kỳ này là thời kỳ hoạt động cả cho âm nhạc lẫn xã hội, Beat nhanh chóng trở thành một người phát ngôn cho cả một thế hệ.
George Martin đôi khi được coi như thành viên thứ 5 của Beat bởi những đóng góp âm nhạc rộng rãi và quan trọng của ông trong sự nghiệp phát triển âm nhạc của Beat. Là một nhạc công được đào tạo về âm nhạc cổ điển chính quy, Martin hiểu được hầu hết các khái niệm âm nhạc trong khi Beat chỉ có một số hiểu biết cơ bản ít ỏi về âm nhạc . Beat giờ đây đã có một người đưa lối dẫn đường để có thể tìm hiểu sâu hơn về kho tàng âm nhạc. Martin đặc biệt quan trọng trong thời kỳ thứ hai này, lúc mà Beat đang thử nghiệm những nét nhạc mới. George Martin đã nói về sự cộng tác giữa ông và Beat như sau :
“Tôi lúc đó có trách nhiệm dậy cho họ hầu hết những gì họ cần biết. Họ mang tới chỗ tôi một bài hát còn thô và tôi sửa cho họ.
Tôi sửa cho họ cấu trúc của bài hát “hai hợp âm ở đây, hợp âm thứ hai cần một đoạn guitar solo. Chúng ta cũng cần có một đoạn Intro và ending chứ”.
…Tất nhiên, những bài hát sẽ trở nên thú vị hơn, phức tạp hơn và đòi hỏi nhiều thời gian ở studio hơn.“
Thời kỳ thứ hai của Beat có thể được đánh dấu bởi các hit như “A Hard Days Night”, “Eleanor Rigby” và “Yesterday”. Paul nói về Yesterday như sau :
“Khi tôi viết Yesterday, tôi đã nhắm tới những người hiểu biết âm nhạc hơn là những teenager cuồng nhiệt…Chúng tôi đã thuyết phục được bọn trẻ, và giờ đây chúng tôi cần thuyết phục cả bố mẹ của bọn trẻ nữa …”
Thời kỳ thứ ba và cuối cùng , thời kỳ trưởng thành (1967-1970) , bao gồm những kỹ thuật cao hơn về âm nhạc, Beat đã có những kỹ thuật và xúc cảm của một giàn giao hưởng. Với việc cho ra đời kiệt tác của mình vào năm 1967, Sgt. Pepper, Beat đã đánh dấu được mình bằng cả một album “khái niệm” chứ không còn là một album đơn thuần nữa. “Concept” album chứa trong nó một suy nghĩ về âm nhạc hoặc một mục đích được chia thành nhiều bài hát hoặc phần (giống như một symphony). Cả thế giới đã choáng váng bơi những gì mà âm nhạc mang tới trong Sgt.Pepper. Trước đó không lâu, Rock chỉ là một thứ âm nhạc vui vẻ mang lại cho người ta vài điệu nhảy, nhưng bây giờ, nhờ có Beat, Rock đã có giá trị nghệ thuật xứng đáng và tiếp tục phát triển thành một trào lưu nghệ thuật.
Thời kỳ này được đánh dấu bằng những bài hát như “Hey Jude”, “Let It Be” và “The Long and Winding Road”.

 

Thảo luận cho bài: "Lịch Sử Rock Và Jazz"