Lịch Sử Rock Và Jazz

Tác giả:

Chương 10 – Thời Tiền Rock


CHƯƠNG 10: THỜI KỲ TIỀN-ROCK
Vào những năm thập kỷ 40, Jazz, loại nhạc phổ biến nhất của người Mỹ đã có một bước chuyển đổi quan trọng. Từ loại nhạc đầu tiên của mình, Ragtime, Jazz đã có thể nhảy múa theo, Jazz đã nhanh chóng là loại nhạc phổ thông nhất. Nhưng vào thời kỳ Swing, Jazz đã chuyển sang hoà tấu, và khi Bop một lần nữa là một thể loại Jazz mới, mọi khả năng nhảy múa đã bay hơi hoàn toàn. Đây không phải là sự phát triển thụt lùi của Jazz nếu xét trên quan điểm âm nhạc, nhưng thực tế rằng, Jazz càng ngày càng khó nhảy theo và Bop đã bóp chết khả năng này.
Sau thế chiến lần thứ II, Mỹ lại nổi lên như một cường quốc có tiềm lực kinh tế rất mạnh. Người dân Mỹ sau những sự tàn phá về kinh tế trong lần thứ nhất phố Wall sụp đổ (Great Depression) và sự hỗn loạn trong thế chiến thứ II sẵn dàng bỏ tiền của mình ra để được vui vẻ.
Sau năm 1950, xã hội Mỹ đã chia rõ thành 2 nhóm tuổi, những người trưởng thành và trẻ con. Nhưng vào đầu những năm 1950, một nhóm nhỏ đã bắt đầu hình thành ở Mỹ và một số nước phương Tây khác với từ “teenager”. Họ chưa trưởng thành nhưng không còn là trẻ con nữa, họ cần phải có tiếng nói và sự tôn trọng riêng cho mình. Thế hệ “baby-boom” (đa số sinh khoảng 1942-1964) đã bắt đầu gây ảnh hưởng lên nước Mỹ. Nước Mỹ thời đó khá giàu và thế hệ này không ít thì nhiều cũng đã bắt đầu làm những việc nhỏ và kiếm được không ít tiền.
Các công ty thu âm vào cuối thập kỷ 40 và đầu thập kỷ 50 ở Mỹ có 3 bảng xếp hạng : Pop, Rhythm & Blue , Country and Western. Bảng xếp hạng Pop là bảng xếp hạng có quyền lực kinh tế nhất vì các công ty thu âm lớn thâu tóm nó. Các công ty này có một mạng lưới phát hành lớn trên khắp nước Mỹ và trên toàn thế giới. Nhạc Pop thường bao gồm các ngôi sao lớn thận trọng và hát những bài hát mềm mại ( kể cả nhạc Jazz cũng chỉ là các bài hát mềm mại mà thôi). Lời thì thường chứa những cảm xúc(nói chung) của giới trung lưu da trắng, khá trong sạch và chẳng phê phán ai. Thời đó, Frank Sinatra, Bing Crosby, và Doris Day khá nổi tiếng với loại nhạc này.
R&B là loại nhạc khó nuốt hơn với những lời trần tục, pha chút nhục dục, với những ca từ như muốn người nghe có thể cảm nhận ngay những gì mà ca sỹ hát  được dựa trên nền tảng giai điệu 12 nhịp của blue (cùng với nhiều thành tố khác của Jazz). Không giống như Pop, R&B có thể hát bất cứ những gì mà ca sỹ muốn nói, kể cả sex hay những công việc thường ngày. Phong cách này không phổ biến trên toàn đất Mỹ(giống như Pop) nhưng lại khá phổ biến ở các thành phố vùng phía nam. Các công ty thu âm ít khi động chạm đến loại nhạc này vì ca từ của nó cũng như việc phần lớn người da đen là nhạc công chính. Một số các công ty độc lập cũng phát hành R&B, nhưng các công ty này không thể có các đại lý rộng khắp trên cả nước như các công ty to, do vậy R&B cũng chỉ phát triển có giới hạn. Một số các nhạc sỹ nổi tiếng vào đầu những năm 50 là Joe Turner, Ray C-harles, and Muddy Waters.
Một trong các nghệ sỹ R&B nổi tiếng nhất là Muddy Waters. Muddy có một ảnh hưởng sâu sắc tới tất cả các loại nhạc lúc đó. Một trong những ca khúc nổi tiếng nhất của ông, “Rollin’ Stone”, đã là tên của một ban nhạc Anh nổi tiếng, được Bob Dylan hát lại và là tên của một tạp chí âm nhạc nổi tiếng bây giờ.
Bản xếp hạng thứ ba, C&W, khác với dòng nhạc đồng quê bây giờ rất nhiều. C&W cũng giống như R&B được các công ty con lúc đó sản xuất và phát hành đĩa. C&W được gọi là “nhạc dân gian” lúc bây giờ (hill-billy)). Nó được những người da trắng tầng lớp thấp và trung bình nghe nhiều nhất ở miền Nam nước Mỹ. Nếu so sánh với nhạc đồng quê bây giờ, C&W khá thô kệch ,đơn giản. Không giống như R&B với chất Blues, C&W sử dụng các chất liệu dân ca miền Nam trong giai điệu và ca từ.
Một vài loại C&W lúc đó là Western Swing, hillbilly boogie, honky-tonk(mà sau này kết hợp với Blues tạo ra Rockability) và blue grass.
Những teenager người Mỹ bắt đầu tìm kiếm những dấu ấn riêng của mình và đơn giản là đã tìm được thứ âm nhạc dựa trên sự kết hợp của cả 3 loại nói trên. Vào thập kỷ 50, phần lớn những teenager da trắng trung lưu chưa chấp nhận được những ca từ gợi tình của R&B nhưng lại thích thú với âm nhạc của nó. Và để xoá nhoà ranh giới đó, các nhạc sỹ da trắng đã vay mượn âm thanh của R&B để kết hợp với những ca từ thuần khiết của Pop. Một số những ca sỹ da trắng cũng bắt đầu nổi danh với C&W, do vậy, ảnh hưởng của C&W lên dòng nhạc popular lúc đó cũng tăng lên. Dần dần các ca sỹ bắt đầu quen với sự kết hợp này và một dòng nhạc mới đã được khai sinh. Theo rất nhiều tài liệu lịch sử, 1955 là năm đánh dấu sự ra đời của một dòng nhạc phổ thông mới ở Mỹ mà được biết với tên Rock ‘n’ Roll.

 

Thảo luận cho bài: "Lịch Sử Rock Và Jazz"