Lời chưa nói

Tác giả:

“Hạ qua đi, đông đến cũng được hai mùa, cô vẫn một mình, vẫn cô đơn và nghĩ về hắn, nhưng có điều trái tim cô không còn gấp gáp mỗi khi nhìn thấy hắn”.

***

Ngày ấy cô 20 tuổi, cái tuổi đầy mơ mộng mà người ta vẫn hay gọi: “Tuổi 20, tuổi đẹp nhất của đời người”. Cô chẳng xinh hay quá nổi bật nhưng đủ duyên để khiến trái tim bao chàng trai phải loạn nhịp, cô nghe, hiểu và kiêu hãnh vì điều đó. Cô thích thú với việc có người theo đuổi nhưng trái tim cô chưa một lần đón nhận tình cảm của ai, cũng chưa ai cho cô hiểu yêu một người là thế nào – cho đến khi gặp hắn.

Cô và hắn học chung lớp đại học, cô ngồi đầu dãy phía ngoài còn hắn ngươc lại – ngồi góc cuối dãy phía trong. Cô chỉ nhận ra điều đó khi hình ảnh Naruto (nhân vật truyện tranh) xuất hiện trong hộp thư đến.

– Bạn này học lớp mình nhỉ?

Nổ đom đóm, hai mắt cô chập vào màn hình. “Tên này là tên nào? Dưới đất chui lên hay trên trời rơi xuống mà gần hết năm hai đại học rồi còn không biết bạn mình”, trong khi cô đâu có dùng thuật tàng hình, phụng phịu ấm ức cô trả lời.

– Uk. Đúng rồi, cậu là ai mà đến giờ còn không biết tớ?

– Thì tại trên lớp tớ toàn ngồi sau nên chỉ thấy lưng các bạn thôi.

– Thế lớp mình cậu biết được bao nhiêu người?

– Con trai thì tớ biết gần hết, còn con gái tớ biết khoảng 15 người.

Té xỉu, cô phá lên cười. Mình thuộc dạng không để ý rồi mà còn biết lớp có 80 người đã thế gái còn chiếm gần hết, không nhớ quê nhưng chí ít cũng nhớ tên tuổi, mặt mũi. Lắc đầu cô trèo lên giường ngủ, bỏ mặc hắn với tin nhắn còn dở dang nghĩ bụng “tên này khùng”.

School-15-56d6d

Sau hôm ấy, ngày nào cô cũng nhận được tin nhắn từ avatar Naruto, cô chẳng bận tâm tại sao hắn nhắn tin cho mình nhưng lâu dần cô cũng tò mò, rồi cô biết thì ra hắn là một tên cao nghều của lớp nhưng khá đẹp trai – cô thích vì điều đó.

– Này, cho tớ số điện thoại của cậu đi?

– Tại sao lại cần số tớ, trên thông tin face có đó, cậu tự tìm đi.

– Nhưng tớ không thấy.

– Không thấy thì thôi.

***

Ngày 20/10. Lớp tổ chức liên hoan, các bạn nam lần lượt đi tặng hoa cho bạn nữ, hắn cũng từ đâu chui đến, gương mặt rạng rỡ.

– Tặng cậu này.

Nhìn bông hồng trên tay hắn mà cô phì cười, không hiểu tên này ngố thế nào nữa..đã thay mặt lớp tặng phái nữ thì chọn lấy bông nào đẹp đẹp tý, đằng này lại..chậc..héo rũ đã thế còn bị sâu cắn cánh nữa chứ, quay mặt đi cười trộm cô thầm thì:

– Cảm ơn cậu nhé.

Mày mò thế nào hắn cũng có được số điện thoại của cô, hắn nhắn tin hỏi thăm cô nhiều hơn.

– Cậu ngủ chưa?

– Tớ chưa. Cậu chưa ngủ à?

– Tớ vừa ngủ dậy, nhưng mơ thấy lại buồn, giờ không ngủ được nữa?

– Mơ thấy gì mà buồn?

– Không có gì. Chỉ là mơ thấy một người.

– Người cậu yêu hả?

– Ukm. Lại nhớ người ấy, nhưng người ấy không nhớ tớ.

– …

Thì ra hắn yêu đơn phương, hắn buồn nhiều lắm, cô hiểu và cảm nhận được điều đó. Dần dần cô và hắn nói chuyện nhiều hơn mỗi ngày, bất kể sáng, trưa, chiều, tối…vô hình cô trở thành điểm dựa mỗi khi hắn nhớ về người cũ, những lúc hắn buồn và cần cô. Tự đắc kiêu ngạo cô bắt hắn gọi mình bằng “chị”(vì cô là quân sư cho hắn mà). Hắn ngốc nghếch cũng gật đầu đồng ý. Rồi cô – hắn lúc thì tớ – cậu, lúc thì chị – em loạn xị cả lên. Cuộc sống của cô cũng vì thế thay đổi.

Thảo luận cho bài: "Lời chưa nói"