Ly Cà Phê Đỏ Mắt

Tác giả:

Buổi sáng, sau khi đưa Bí đến trường, tôi đi làm. Đường xá lại kẹt xe. Con lộ có bốn dãy đường vậy mà những xe và xe nối đuôi nhau thành những hàng dài, biến con lộ lưu thông giống như những dãy parking đậu xe. 

Nghe cay đôi mắt, chắc phải tìm cà phê uống cho tỉnh ngủ. Tôi quẹo vào quán Starbuck, lại một hàng người đứng chờ! Ở thành phố lớn, đông dân cư, người ta hoặc tập được tính kiên nhẫn hơn, hoặc dễ dàng cau có nỗi quạu hơn vì chờ đợi. Tôi nhắc tôi hãy chọn sự kiên nhẫn, hãy mỉm cười và thanh thản đứng chờ, vì vội cũng chẳng được gì, ngòai đường đang kẹt xe kia mà. 

Mỗi lần vào quán là cứ như mỗi lần tôi lại đứng nhìn cái bản liệt kê các thức uống pha chế cà phê từ nóng đến lạnh. Cà phê uống nóng cũng lại phân ra nhiều lọai, và cà phê uống lạnh cũng có chừng chục thứ, chục kiểu. Và, cũng như mọi lần, tôi lại chau mày lắc đầu… chao ơi.. chi mà nhiều vậy! 

Tôi đọc đâu đó rằng khách hàng của cà phê Starbuck đại thể chia ra gồm ba lọai: (1) Những người thích thử các món pha chế cà phê lạ mỗi ngày; (2) Những người không biết pha cà phê cho ngon đúng khẩu vị dù họ biết uống cà phê rất rành (à cái này thì cũng giống như người biết thưởng thức món ăn ngon, nhưng lại không biết nấu ăn vậy mà, phải không nhỉ ?) (3) Những người lười không muốn tự pha cà phê nên ghé qua quán mua một ly… cho xong (tôi nghĩ mình thuộc lọai này, thì phải). 

Đã bao lần tôi lóng tai nghe những người khách hàng đứng trước tôi gọi mua ly cà phê với một tràn dài đủ kiểu… như grande double-shot caramel non-fat caffe latte hoặc tall mocha coconut frapuccino v.v. Tôi thắc mắc nhiều thứ pha chế như vậy liệu cà phê còn nguyên chất vị hay không? Tự nói hôm nào mình cũng thử cái gì khác khác lạ lạ, xem ngon dở ra sao. Vậy mà mỗi khi vào quán Starbuck thì tôi chỉ mua vỏn vẹn một trong hai lọai: đơn giản là ly coffee nhỏ hoặc là ly double espresso. Vài người bạn, vẫn thường rủ nhau đi uống cà phê giờ trưa ở sở, đã cười và nói rằng tôi không biết thưởng thức vị lạ, và uống cà phê kiểu như tôi thì chán bỏ xừ. Tôi mỉm cười, không giải thích phân trần chi hết, dù nghĩ rằng thật sự biết thưởng thức ly cà phê thì đừng để hương vị bị loãng, đừng để cà phê bị pha chế mất vị thơm đắng của chính nó. 

À, đã đến phiên tôi gọi mua… Dưng tôi chợt nghĩ hay là hôm nay mình hãy khác lạ xem sao… Uống món gì nhỉ ? Cô hàng cà phê đứng tại quầy tính tiền nhìn tôi mỉm cười. Tôi tần ngần vài giây… Vẫn đưa mắt nhìn lên bản menu thức uống đủ lọai.. Cô bán hàng khéo léo đưa mắt nhìn mấy người khách đứng phía sau lưng tôi, rồi lại nhìn tôi, chờ đợi… Thay vì lại gọi ly cà phê thường hoặc double espresso, thì tôi đã "biến chế" hơn một tí ti (nhưng thật thì chẳng khác gì so với thói thường), tôi nói vội "tall coffee with extra shot". Cô quay sang người đang pha chế cà phê, nói là "tall red eye for this lady". Hay nhỉ, tôi gọi một ly cà phê với thêm một "shot" espresso để đủ chất đậm đà cho tỉnh cơn buồn ngủ, thì cô ấy "dịch" thành một ly cà phê đỏ con mắt. Nghe lạ, nhưng cũng đúng thôi! 
  
Khuya qua, lại là một đêm trắng, trằn trọc với trống vắng, mất còn, thương nhớ. Sáng ra, mắt đỏ cay cay… 

Bước ra khỏi quán, bên ngòai nắng tươi, gió nhẹ, tôi uống một ngụm cà phê nóng, không đường, cảm nhận chất đậm đắng loang vị giác. 

  

Thảo luận cho bài: "Ly Cà Phê Đỏ Mắt"