Màn Ba Góc

Tác giả:

1. Theo quan điểm của chị Dung, Hương là một đứa, nhìn chung, không có “văn hoá… ngủ”. Và vì vậy, thật vô phúc cho thằng đàn ông nào sau này không may rước phải Hương. Một đêm tân hôn đầy bão táp là cái chắc! Ðầy muỗi, bởi dĩ nhiên là cô dâu vẫn sẽ lười mắc màn như thường. Ðầy những cú huỳnh huỵch, không phải bởi những pha cao trào của tình cảm mà thô thiển thay là bởi những cú thượng cẳng chân hạ cẳng tay một cách vô thức của cô dâu giữa giấc nồng… Nói tóm lại, thật tai hoạ cho bất kỳ ai phải chung giường với một đứa quen ngủ hỗn như con điên này. 


Hương khi không ngủ thì trông lại khác. Hiền và ngu ngơ. Hồi bé, cả nhà thậm chí còn gọi cô ả là Hương “tồ”. Hương tồ mặt tròn, chân ngắn, chóp mũi hay đỏ dựng lên mỗi khi gặp tiết trời lạnh hoặc có việc cần khóc. Biệt tài và sở trường của nàng tựu trung bao gồm bốn điểm: Ðụng đến cái gì cũng vỡ, vấp phải chỗ nào cũng ngã, ai trêu cũng khóc, ăn gì cũng được. Và lạ lùng một điểm nữa là chả bao giờ biết múa hát cho ra hồn một bài nào như khả năng văn nghệ tối thiểu của một đứa trẻ thông thường, dù cũng được người lớn trong nhà cho đi học nhà trẻ, mẫu giáo tử tế, đầy đủ ngay từ bé. Nhưng nhà có con bé tồ tẹt, tai quái ấy thế mà lại vui. Khách đến nhà, bế chị Dung thơm tho chót vót trên tay nhưng miệng lảnh lót trêu Hương là chuyện thường. Hương chân ngắn chạy tròn khắp nhà, Hương mũi đỏ nằm khóc giãy đành đạch…, trông cái cách Hương chết khổ chết sở vì những lời trêu vớ vẩn thế mà lại hay. Có cái gì hay ấy! Dần dà, khách đâm thích bế Hương lên, chỉ để cắn vào chỗ lúm đồng tiền lệch sâu hoáy đang bơi giữa giàn giụa nước mắt của nó. Hương hay khóc nhưng Hương cười thì duyên phải biết, ơn trời cái lúm đồng xu. Khách có người còn quả quyết với bố mẹ Hương là con bé này lớn lên, có khi không khéo vẫn làm được khối anh nghiêng ngả. Chuyện đó bấy giờ xa quá, bố mẹ Hương chưa thiết nhưng đúng là có việc cần đi đâu đến nhà bạn bè anh em chơi, bố mẹ vẫn hay xách Hương theo. Hương chứ không phải là chị Dung, thế mới lạ. Thành thử, Hương vừa xấu vừa tồ mà vẫn sống trót lọt qua được một tuổi thơ được bố mẹ, cô chú yêu chiều ấm áp như thường, chứ không đến nỗi như cô bé Thoa trong một câu chuyện của ông Thế Lữ mà sau này có lần Hương thót người đọc phải. 

2. Mẹ có bận vừa tết tóc cho tuổi 14 của Hương vừa âu yếm hỏi: “Thế bây giờ lớn rồi, con còn nhớ được chuyện các cô chú ngày trước hay đến nhà ta vẫn trêu con là những chuyện gì không?”. Mẹ không ngờ được Hương hồi bé tồ đến thế mà vẫn kịp cho vào bộ nhớ của mình vanh vách. Này nhé, chuyện chú Thắng bảo con là con nuôi, hồi mới đỏ hỏn bị mẹ đẻ quẳng ngoài đống rác, sáng ra được mẹ Thảo nhặt về. Thế mới có chuyện mẹ Thảo trắng, chị Dung trắng, bố Nam cũng trắng, mà Hương thì đen như than thế chứ. Chuyện chị Linh doạ con nhỡ nuốt hột ổi vào người rồi thì sáng ra tha hồ mà cây mọc tua tủa trên đầu, quả ổi nhiều hạt thế cơ mà, mày dần dà rồi cũng biến thành đất, đất cho người ta đổ dế, chôn mèo ấy, sợ chưa… Cả chuyện cô Mai bảo chỗ mũi con bị đỏ như thế về sau sẽ loang rộng ra khắp mặt, khắp người, ai đi ngang không biết tưởng lửa, hô cháy, là lập tức bị bao nhiêu xô nước giội vào chứ chẳng đùa… Mẹ cười nắc nẻ, không phải vì những trò tin tưởng ngây ngô Hương kể mà cười cái cách Hương tồ nhà ta giỏi nhớ, giỏi nhớ thế không biết. 
Dè đâu Hương bất ngờ quay sang hờn mát mẹ một câu: Bố mẹ không biết thì thôi, bây giờ nhớ lại, con tự dưng lại thấy giận bố mẹ lắm đấy, chứ không phải là không đâu. Ai lại có bố mẹ nào mà đang tâm để người khác biến con mình thành trò đùa, để con mình khóc khản cả cổ như thế bao giờ, vì những chuyện không đáng phải tốn nước mắt. Nếu sau này con khổ, thì con lấy nước mắt ở đâu? 

Hương chỉ định tiện mồm đùa đùa vậy mà mấy hôm liền, mẹ nhìn Hương đã khác đi. Cả bố cũng thế (chắc mẹ có nói lại với bố). Trong bữa ăn mẹ hay gắp thức ăn cho Hương hơn. Khi phân phải trái trong những trận cãi nhau giữa hai chị em, bố mà có xét Hương sai thì cũng có thêm phần luận tội bao gồm hệ thống điểm khúc chiết rõ ràng chứ không dám qua quýt như mọi hôm. Màn đến phiên Hương cần phải mắc thì cũng hay được mẹ lén lút sang mắc hộ hơn. Lén lút vì mẹ sợ bố phản đối cách chiều con thái quá ấy của mẹ, chị Dung trông thấy lại tị nạnh. Thành thử chị Dung phải mất đứt một tuần liền sửng sốt chuyện nàng Hương nhà này tự dưng lại sinh chứng mắc màn tử tế, mà còn mắc đầy đủ những bốn góc cơ (vì bình thường, nàng có tật lười rửa chân, ngại leo lên giường để mắc góc trong cùng. Vả lại – nàng lý lẽ – có mắc bốn góc thì rốt cuộc tới khuya em đạp thì cũng thành ba góc thôi, vì em làm gì có… “văn hoá ngủ”!). Nhưng mẹ cũng chỉ chuộc lỗi con mấy bận thế thôi, rồi có bữa, mẹ vừa nhẫn nại mắc màn vừa đăm đắm nhìn Hương: “Con muốn làm sao để bỏ được tật lười mắc màn không? Cứ bắt đầu từ nỗi sợ một con muỗi đi, đơn giản thế thôi, nhưng nó liên quan đến thịt da con gái, đến tác phong làm vợ, làm mẹ sau này của con đấy chứ. Rồi sau này cũng phải đến lượt con làm vợ, làm mẹ chứ con! Và dù sau này, con có thể dư dả, có thể thuê người làm, nhưng liệu khi đó, con có tiện nhờ người mắc màn cho vợ chồng con không, con có thích người lạ bước vào phòng ngủ của vợ chồng con không, có yên tâm không khi không phải chính tự tay con giém màn cho những đứa con nhỏ của con. Chắc chắn là con không, mà chồng con cũng không thích nốt. Mà nói sâu nói xa, con sau này ra đời, mỗi một lần cần tự vệ, xét cho cùng cũng là một lần tự mắc màn cho mình đấy chứ, chứ đâu có thể nằm lăn ra khóc như con hồi bé được… Ðến bố mẹ máu mủ ruột rà đây mà còn có lúc vô tâm vô tình đối với con, như hôm trước chuyện con trách, thì khi con ra đời, giữa bao nhiêu người lạ, còn có biết bao người có thể vô tâm tàn nhẫn với con, như con muỗi, phải không con… Ðừng có lười mắc màn nữa, con gái nhé!”. 

3. Hương đêm ấy ngủ ngon, không bị muỗi quấy, cũng không có chuyện cãi nhau với chị Dung lúc về đêm như mọi hôm chỉ vì chuyện tị nhau mắc màn. Dè đâu được đó là đêm ngủ ngon sau cùng của Hương vì chỉ đến non trưa hôm sau, Hương đã bị lôi từ trường về bởi một tin dữ: Mẹ Hương trên đường về quê ăn giỗ đã bị tai nạn xe máy (bố thì không sao!). 

Hương đêm đó không bụng dạ nào nghĩ đến chuyện ngủ nhưng vẫn lao vào giường mắc màn như một người điên. Ðủ bốn góc thì vật xuống khóc nức nở. Thảo nào đêm qua mẹ toàn nói chữ, mẹ nói và nhìn Hương rất lạ, lạ quá, sao Hương không nhận ra. Sao trong đời Hương cho đến năm 14 tuổi ấy lại vẫn chưa kịp có được một lần mắc màn cho mẹ, chưa bao giờ, trời ơi… Sao vài ngày trước khi mẹ đi, Hương còn nỡ ngứa mồm trách mẹ một chuyện tận đẩu tận đâu, để đến nỗi mẹ phải lo nghĩ tới lúc Hương tồ của mẹ lơ ngơ ra đời, giữa bao nhiêu người lạ… 

4. Chị Dung từ đó cũng ít cãi nhau với Hương hơn, dù lúc này cái thói quen mắc màn ba góc của Hương chả hiểu sao lại càng được phát huy tợn. Ðêm, Hương giấu chị Dung nằm khóc, hay lén lau nước mắt vào màn, chỗ màn sã cánh. Tưởng chị Dung không biết, ai dè, có bận chị giúi cho một cái khăn mùi soa mà bảo: Mày đừng khóc vào màn như thế nữa, lâu ngày sẽ lên vết ố đấy. Hồi mẹ còn sống, chăn chiếu giường màn mẹ giữ sạch tinh tươm như thế, hai ba tháng giặt một lần, chị em mình làm sao sạch được như mẹ. Không giặt được thì phải giữ! 

Hương nghe lời chị Dung được tận tới cả đêm bố rước vợ mới vào phòng mẹ, tận tới cả ngày nghe thiên hạ có kẻ độc miệng đồn là có khi ngày đấy mẹ Hương tự tử chứ chẳng đùa, anh chồng bạc bẽo như thế cơ mà. Rồi tận tới cả ngày nhìn chị Dung bước ra khỏi nhà đi lấy chồng. Màn ba góc bấy giờ đêm đêm ngã vào Hương như hoa tới kỳ rã cánh. Như khóc hộ Hương. Ðêm Hương có bận mơ đó là hai cánh trắng của mẹ, phủ lên mặt Hương ấm lạnh khôn lường; có bận lại thấy mẹ về đứng ở đỉnh màn bên này mà nhón tay kéo nốt góc màn ở phía bên kia, cho giấc ngủ của Hương tồ được quang quẻ. Hương mấy bận mở choàng mắt, muốn leo mặt lên cao, dọc theo đỉnh màn, gặp mẹ và nhìn cho rõ đời mình. 

– Con gái, tại sao lại là màn ba góc? Cứ như thế, đời con biết bao giờ mới quang quẻ được? 

– Một cái vuốt tóc, một nụ hôn nhẹ đấy chứ mẹ ơi, chỗ màn sã xuống. Càng không quang quẻ, mình càng cần một lời an ủi như thế chứ mẹ…

– Ðừng sống bề bộn như thế nữa, con gái ơi! Ðể yên cho mẹ mắc nốt hộ con góc màn này!

– Nhưng mẹ! Tại sao mẹ không nghĩ chính mẹ mới là cái đỉnh màn bị thiếu ấy của con, là sự cân bằng ấy của con, là niềm an ủi… 

– Nhưng con gái, con phải biết sợ con số ba ấy chứ. Màn ba góc đâu thể vững như kiềng ba chân được, con gái ơi!… 

Hương mấy bận rũ rượi buồn vì những vụ chia tay, về nhà liếc thấy bố ôm dì trên giường của mẹ thì lao vào giường vùi khóc, thiếp đi, định tính đến cả chuyện bỏ mắc màn. Nhưng rồi câu nói của mẹ… Và thế là màn lại được chăng lên, dù vẫn chỉ là ba góc. 

*** 

– Con có chị bạn thuê nhà trọ một mình, muốn có người ở cùng. Vả lại, con cũng muốn bố và dì được tự do… 

– Gượm đã nào! Con phải ăn nốt cái Tết này ở đây đã chứ! Còn làm bữa cúng tất niên cho mẹ… 

– Nhưng bàn thờ của con đâu có giống bàn thờ của bố, đúng không nào? 

-… Con cần mang theo cái gì cho cuộc sống mới của con, con cứ lấy, đừng ngại… 

– Cái màn! Cái màn thôi, bố ạ!

*** 

– Con có thể ra đi, có thể có hàng nghìn cách thu xếp cuộc đời mình. Tại sao không chứ, một cái màn mỏng manh bé nhỏ nhường kia mà còn có thể có đến bốn góc, bốn đỉnh kia mà. Và thậm chí vẫn có thể đứng được, trụ được ngay cả khi đã bị mất đi một góc, như con vẫn thấy đấy thôi. Duy có một điều, con còn chưa nhìn thấy, đó là đã không ít lần, bố và mẹ kế con đã mắc màn cho tuổi 26 của con, một cái tuổi lẽ ra không được chờ người khác mắc màn hộ nữa. Làm gì có chuyện đó? – Con gái, có phải con đang ngờ hoặc vậy không? Nhưng thử hỏi, làm sao con có thể nhớ hết được những bận con ngủ quên trong đời, làm sao con biết hết được trong đời con có những ai mắc màn hộ? Ðừng biết ơn mẹ như lâu nay mà tội nghiệp mẹ, con gái ơi! Mẹ và con, âm dương cách biệt như thế này, làm sao còn mắc màn hộ con được nữa, làm sao có thể đi theo con được suốt đời để nhắc con nhớ mắc màn… Hãy biết tự tạo cho mình những cái vững chắc, bắt đầu từ những cái mỏng manh, khập khiễng, ví như cánh màn thiếu góc của con, được không nào, con gái…

 

Thảo luận cho bài: "Màn Ba Góc"