Mạn Hứng

Tác giả:

Đô Môn nhất xuất toại qui điền
Bẩn bệnh niên lai độc tự liên
Song nhật ám di hồng ảnh cận
Trúc phong bất nhượng bạch đầu tiên
Bố ương bô lão tri hòa cước
Địch cốc nhân hồi dẫn đấu niên
Thừa hứng chỉ duy tôn tửu thích
Nam Sơn bằng diếu chính du nhiên

Dịch nghĩa:

Bước ra khỏi cửa kinh đô liền trở về đồng ruộng
Đã nghèo lại ốm, ít lâu nay mình riêng tự thương mình
Trước cửa sổ, mặt trời lặng lẽ đưa bóng nắng lại gần
Trên ngọn tre, làn gió không nhường cho đầu bạc trước
Người làm ruộng già gieo mạ hiểu biết chân lúa xấu tốt
Kể đong thóc về trình bày tuổi đấu nhiều ít
Lúc hứng chỉ có chén rượu là thích thú
Ngồi nhìn núi Nam Sơn lòng dường phơi phới

Thảo luận cho bài: "Mạn Hứng"