Mặt trời nhỏ mùa đông

Tác giả:

Đôi lúc Thảo nghĩ, hắn giống như một mặt trời bé nhỏ trong cuộc đời nàng vậy, mặt trời này khiến trái tim nàng ấm áp, khiến đôi má nàng nóng bừng, khiến cuộc sống của nàng rực rỡ màu sắc.

***

– Đông ơi, sao mày lại có thể lạnh quá như thế được nhỉ?

Vừa rên, Thảo vừa kéo chăn trùm cho kín đầu, không quên nhét thêm chăn vào dưới đôi chân trần. Như thế ấm hơn nhiều. Thảo không quen đi tất nhưng cũng sắm cho mình mấy đôi, lạnh quá thì đeo vào, đeo được một lúc thấy bức bí quá lại lôi ra, kéo chăn trùm kín chân xem ra vẫn dễ chịu. Dù sao thì trùm chăn và lướt facebook cũng không phải là một giải pháp tồi vào mùa đông lạnh giá. Đêm noel rực rỡ, giai điệu jingle bell vang lên ở nhà thờ đầu phố. Ôm cục máy tính giữa phòng trọ lạnh ngắt thật là buồn. Nhưng biết làm sao được, không có gấu chó, gấu mèo gì thì đành chịu thôi. Phải chi vào những ngày đông giá lạnh như thế này, có một người yêu mình, có một người thương mình, nắm chặt lấy tay mình cho đỡ lạnh, ôm lấy mình từ phía sau lưng cho ấm, giả vờ mắng khi mình ăn mặc phong phanh, nhẹ nhàng đeo cho mình cái khăn vào những ngày giá lạnh. Chỉ cần thế thôi đủ để thấy ấm lòng, chỉ cần thế thôi để thấy cái lạnh mùa đông chẳng nhằm nhò gì cả. Vậy mà đợi mãi, chẳng biết đến đông nào người đó mới xuất hiện trong cuộc đời nàng đây.

mat-troi-nho-mua-dong

– Em gì ơi, cho anh hỏi chút. Có tiếng con trai gọi phòng Thảo

Quái lạ, tưởng mọi người đều đi chơi noel hết, sao vẫn còn sót lại một người. Và giọng nói thì lạ hơ lạ hoắc nữa chứ. Mặc dù cửa phòng đã chốt thật chắc chắn rồi, nhưng vẫn không thể không đề phòng. Cái xóm trọ vắng tanh vắng teo này, lỡ đâu có kẻ xấu xông vào, một mình Thảo không thế nào mà đối phó được.

– Anh là ai thế? Thảo cảnh giác, vẫn không chịu mở cửa

– Anh ở trên tầng ba em ơi, anh vừa chuyển đến. Bác Liên bảo anh muốn xin pass wifi thì xuống phòng em mà hỏi.

Phòng ở tầng ba vừa chuyển đi tuần trước, nghe bác Liên nói có người chuyển đến rồi nhưng Thảo chưa gặp. Còn wifi bác cho dùng miễn phí nhưng sợ mọi người cho pass các nhà xung quanh nên giao trọng trách lại cho Thảo, ai cần cứ mang máy xuống Thảo đánh cho.

Thảo mở cửa, gã con trai đeo kính đứng trước mặt nàng trông cũng xinh trai lắm, cái mũi cao càng tôn thêm vẻ đẹp trên khuôn mặt sáng sủa, đặc biệt hắn chỉ khẽ cười thôi nhưng đủ để lộ rõ đôi lúm đồng tiền dễ mến.

– Anh ơi, đưa 10k đây.

– Em nói gì cơ? Hắn há hốc mồm đầy ngạc nhiên

– Dạ, đưa 10k đây ạ.

– Em đợi anh chút… Hắn chạy ngược trở lại tầng ba. Tưởng đã xong chuyện, Thảo chốt cửa thì nghe tiếng hắn kêu vội vã.

– Em ơi, Anh đưa 10k, rồi cho anh cái pass wifi. Ở một mình, không có mạng buồn lắm. Hắn thật thà

Lần này là đến lượt Thảo há hốc mồm nhưng nàng nhanh chóng nhận ra nguyên nhân của sự hiểu lầm. Cũng tại anh chủ nhà thông minh quá cơ, để tạo ra một cái pass wifi độc đáo, anh đã suy nghĩ mất mười phút mười hai giây, cuối cùng anh bảo “ai hỏi thì em cứ nói [email protected]”, lại còn a với @ nữa chứ.

– Dạ, không phải .Ý em pass wifi là đưa 10k đây ạ. Thảo giải thích

– À, thì ra là như vậy…Hắn cười, có vẻ hơi ngại ngùng vì sự ngây ngô vừa nãy

– Cảm ơn em nhé!

Thảo luận cho bài: "Mặt trời nhỏ mùa đông"