Mặt trời tĩnh lặng

Tác giả:

Có người nói giữa vạn ngôi sao lấp lánh là vì Bắc Đẩu, trong vạn người nhân gian sẽ có người cho ta ánh sáng của vì tinh tú ấy. Tôi đã tìm thấy ánh sáng trong những tháng năm cuối cùng thời phổ thông.

***

Đầu tháng 8, lại là tập trung toàn trường lao động, một công việc truyền thống để …rèn luyện sức khỏe học sinh. Chúng tôi phản đối chính sách này bằng cách vừa làm vừa tám truyện, trêu đùa. Tôi quét xong cầu thang, vội muốn chạy xuống gia nhập với tụi bạn ồn ào phía dưới.

– Dây giầy tuột kìa em.

Giọng nói nhẹ nhàng từ phía sau. Xác nhận cầu thang chỉ có mình, tôi quay đầu lại, 1 cô gái xa lạ, dáng người nhỏ nhắn đang bước đi từ tốn. Lại nhìn xuống chân mình, đúng là tuột dây giầy thật. Tôi ngồi xuống thắt lại, thấy cô ấy đi qua, tôi vội nói theo: em cảm ơn. Sau đó, tôi đứng lên nhìn theo, ngẩn người trong giây lát, với người ta có thể chỉ là câu nói thuận miệng, nhưng tôi thấy cảm kích lạ kì. Tôi chưa bao giờ gặp cô ấy, trái lại, giọng cô ấy chứa sự quan tâm dịu dàng…

mat-troi-tinh-lang

Vài ngày sau đi nhận chủ nhiệm, tôi tròn mắt kinh ngạc, sau đó nở một nụ cười trong lòng, khi nghe tên cô giáo Phạm Thị Ánh và cô gái của mấy hôm trước tiến về phía lớp tôi.

Cô Ánh là người Hòa Bình về đây, cô còn rất trẻ, mới ra trường được một năm, giờ cô dạy văn chúng tôi. Chuyện gặp gỡ lần trước khiến tôi có ấn tượng tốt về cô. Quả thật không sai, cô nhanh chóng chiếm được tình cảm của lớp. Người ta thường nói, giáo viên môn văn rất nghiêm khắc, khó tính, nếu là chủ nhiệm nữa thì học sinh chỉ còn nước khóc không thành tiếng. Cô Ánh ngược lại với truyền thuyết ấy, chỉ riêng việc cô không yêu cầu ghi chép dài dòng, học thuộc phần này phần kia đã làm học sinh lớp tự nhiên chúng tôi cảm động rơi nước mắt. Cô bảo ”các em hiểu vấn đề của mỗi tác phẩm là được”.

Cô giáo tôi có kiến thức sâu rộng, mỗi ngày lên lớp đều kể cho chúng tôi những câu chuyện kinh điển mà ai cũng biết tên nhưng chưa đọc qua. Từ những tác phẩm của Shakespeare, Marktwain, Tôn- xtoi… đến những bộ dã sử, ngôn tình Trung Quốc, thậm chí còn cả kiếm hiệp. Cô nói :” Chỉ có truyện kinh dị là tôi không đọc qua, tôi không yếu đuối nhưng dễ bị ám ảnh ”. Vừa kể, cô vừa xen những lời nhận xét rất riêng, như Romeo và Juliet, ” Các em không nên cho rằng cái chết là bi kịch, họ trên trần thế phải chia lìa li biệt, được chết bên nhau cũng là một hạnh phúc”… Mỗi lời cô nói, tôi ngưỡng mộ vô cùng, cảm thấy như một bầu trời tri thức trước mặt.

Tôi ở lớp học tự nhiên không có gì xuất sắc, chỉ có học văn là không để bạn bè cười. Cô dạy, tôi lại càng hứng thú, càng nỗ lực nhiều hơn, và gần như bị nghiện việc làm văn, đọc truyện. Điểm văn của tôi rất cao, mỗi lần nhận bài, tôi đều giữ rất cẩn thận, vì trên đó có lời nhận xét của cô. Tôi viết về Mị trong ” vợ chồng A Phủ”, cô phê ”em gần hiểu hết nhân vật rồi đấy”, tôi cảm nhận sông Đà, sông Hương, cô ghi ”văn phong phóng khoáng, bay bổng, em có tư chất, cố lên”… Bạn bè trong lớp thường nói cô cưng tôi, thiên vị tôi, tôi không phản đối vì chính tôi cũng thấy thế, mỗi vấn đề khó, dù tôi không giơ tay cô đều hỏi ý kiến. Cứ thế ,hằng ngày, tôi tận hưởng chút niềm vui đến trường này, rất ung dung mà không lộ liễu.

Thảo luận cho bài: "Mặt trời tĩnh lặng"