Màu của tình yêu

Tác giả:

“Anh đi đây”. Ba chữ ấy đến với với tôi lặng lẽ vào buổi sáng đẹp trời, Hoàng hay nhắn tin cho tôi, anh chỉ gọi cho tôi lúc đêm khuya, anh bảo nghe giọng tôi lúc ấy thật nhẹ.

***

Hoàng không hút thuốc nhưng trong bọc áo anh luôn sẵn có. Anh có một thói quen không giống ai, hễ mỗi khi buồn, anh lại đốt thuốc và để nó tự tàn dần. Anh bảo anh thích nhìn vòng khói ma mị của thuốc hơn là hút nó, có như vậy anh mới vơi đi nỗi buồn ở tận sâu trong đáy lòng anh vậy. Tôi vẫn thường bảo Hoàng sợ mấy điếu thuốc bị đau, cho nên không dám hút dù chỉ vài hơi ở đầu điếu thuốc. Hoàng giải thích là anh đốt thuốc như một thói quen, thói quen đó giống như mỗi ngày anh phải đi bộ một vòng trên phố. Anh còn nói thêm là thói quen đó giống như thích nhìn gương mặt tôi rạng rỡ, nói cười.

mau-cua-tinh-yeu

Hoàng không nói, nhưng tôi biết anh còn có một thói quen là mỗi ngày anh nhắn cho tôi một tin nhắn. Tin nhắn ấy anh không cần tôi trả lời, tôi biết anh luôn yêu tôi dẫu trong đám đông tôi luôn làm cho anh mệt mỏi. Tôi giống như ly cà phê buổi sáng. Anh thí dụ như thế. Rồi anh tự nói:

-Trước khi nghĩ ra ly cà phê, người ta làm gì để ngồi quán vào buổi sáng nhỉ?.

Ừ, ngàn năm trước người ta đâu có lê la ngồi quán cà phê như bây giờ. Cà phê là một cây mọc trong rừng Châu Phi. Mãi khi cây cà phê được đưa sang trồng ở Ả Rập thì được chế biến thành rượu vào những năm 1000. Đến năm 1600, một tay buôn Ấn Độ tên Baba Budan đã nuốt hạt cà phê vào bụng để mang chúng rời khỏi Ả Rập, từ đó cà phê mới có cơ hội có mặt khắp thế giới. Và đến năm 1800, Brazin trở thành nước sản xuất cà phê lớn nhất thế giới, và đến lúc này mới có. . . ly cà phê.

Anh rất thú vị khi kể chuyện lịch sử của cây cà phê. “Bởi đâu có ai biết chuyện gian nan của giống cây này để giờ này mình có nó để uống đâu”. Còn tôi thì không quan tâm đến ly cà phê, tôi chỉ thích nghe anh hát. Tôi không am hiểu về âm nhạc, nhưng khi anh cất lời ca đầm ấm trong không gian tĩnh lặng của khu vườn lao xao lá cỏ là tôi cảm thấy như lòng mình nhẹ tênh, quên lãng đi mọi chuyện thế sự và bao chuyện lo âu.

Nhưng không có Hoàng, tôi vẫn hẹn hò. Không ai giải thích được điều này, tôi lại càng không giải thích được điều này. Dẫu tôi biết rằng cộng trừ nhân chia tất cả những người con trai tôi quen thì anh là người rộng lượng và yêu tôi vô điều kiện. Anh không hỏi tại sao tối thứ bảy anh nhắn tin rủ tôi đi ăn tôi lại không trả lời. Làm sao tôi trả lời với anh được khi lại đang ngồi sau lưng xe của Hùng.

Hùng muốn tôi yêu anh trọn vẹn, nhưng anh hay giấu sự tò mò đó trong những câu nói nghịch ngợm: “Chàng nào nhắn tin cho em phải không, đi chơi với người ta kìa?”. Tôi sẽ trả lời: “Con bạn em đó mà”. Và anh cười to.

Hoàng luôn nhắn tin một cách khôn khéo, nên cho dù Hùng đọc được tin nhắn của anh vẫn không hiểu những dòng chữ ở đó. Anh viết: ranh, caphe bonmua. Ý anh bảo nếu tôi rảnh thì tới quán cà phê Bốn Mùa, anh đang ngồi ở đó. Anh viết: mot, hai?. Có nghĩa là tôi đang ở một mình hay đang ở bên cạnh người khác. Nếu tôi nhắn trả lời có nghĩa là tôi đang ở một mình, đến lúc đó anh sẽ gọi điện. Nếu anh nhắn nho&nho thì tôi hiểu rằng anh đang nhớ tôi.

Thảo luận cho bài: "Màu của tình yêu"