Màu nắng phía chân trời

Tác giả:

Ny…yêu tôi?????

….

Lần đầu tiên, trong lồng ngực của tôi, trái tim đã biết đến khái niệm thế nào là lệch nhịp.

***

1.

Con bé đó chiều nào cũng ngồi bên vệ đường, với cái rổ bánh tiêu của nó.

mau-nang-phia-chan-troi

Lần đầu tiên phát hiện ra nó là khi tôi đang mải mê với trận cầu đỉnh cao cùng lũ bạn. Trái banh vô tình bị thằng Kiên mập sút một phát bay thẳng vào rổ bánh của con bé đó. Nó nhỏ thó, lầm lũi, trong khi thằng Kiên thì nghênh ngang lại gần nó và thản nhiên nhặt trái bóng…chơi tiếp. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một đứa con gái xấu xí đến như vậy, nó đen thùi lũi, thấp tẹt và quần áo thì dính bết một màu vàng đục đục.

Lần thứ hai gặp nó là khi mẹ dắt tôi đi chơi, tiện thể ghé lại mua vài cái bánh tiêu ăn lót bụng. Lần này, tôi đã có dịp nhìn tận mắt con bé quái quáiđó và tôi phát hiện ra ngay cả mái tóc ngắn cụt ngủn và lộn xộn của nó cũng dính bệt, xơ xác, hanh mùi cháy nắng. Nói tóm lại, ngoài cái rổ bánh tiêu của nó ra, khi đó tôi chẳng còn để tâm đến cái gì nữa cả. Cho đến khi giọng nó í ới đằng sau lúc hai mẹ con tôi đã bỏ đi được vài bước.

“Cô đưa dư tiền…” – nó hơi nhoẻn cười, đưa cho mẹ tôi tờ bạc 5000 đồng bằng cả hai tay. Mẹ tôi hơi lúng túng, lòng cứ nghẹn lại. Lúc đó tôi hiểu ra ngay, mẹ đã cố tình để lại tờ 5000 đồng đó cho nó. Một nỗi thương cảm không hiểu sao cứ trào lên trong tôi, tôi biết mẹ chỉ làm thế với những người thực sự nghèo khổ. Đôi mắt sáng của nhỏ bán bánh tiêu khi ấy không hiểu sao cứ ám ảnh tôi, cuối cùng mẹ tôi về nhà với tờ bạc còn tôi thì về nhà với mớ hình ảnh hỗn độn về nó.

Không hiểu vì lý do gì mà cứ đúng 5 giờ chiều là tôi lại lượn lờ ngoài ngõ và hướng mắt về phía hàng bánh tiêu của con bé lùn xấu xí. Có cái gì đó ở con bé ấy khiến tôi hơi e ngại khi đến gần. Tôi không chắc nữa, có lẽ vì đôi mắt sáng khác thường trên khuôn mặt đen nhẻm của nó.

“Lấy 3 cái bánh tiêu coi.” – Tôi đứng trước mặt nó, nhưng ánh mắt thì hướng lung tung ra chỗ khác. Nó ngước nhìn tôi rồi nhanh nhẹn dúi vào tay tôi một bịch. Tôi cầm rồi chạy biến đi. Quái quỷ thật, sao đôi mắt nó cứ sáng long lanh, tôi dám chắc rằng đôi mắt đó còn đẹp hơn gấp bội lần so với mấy hòn bi ve đắt tiền của thằng Kiên mập.

Con bé đó tên là Ny, cái tên thoạt nghe có vẻ mộc mạc nhưng ngẫm ra thì quả là khác thường. Mẹ tôi có vẻ rất quý nó, thi thoảng bà lại chép miệng bảo thương cho số phận nó mồ côi, cuộc đời thì nghèo khổ và khốn cùng. Khi ấy, trong trí óc của một thằng nhóc 7 tuổi như tôi thì cuộc đời có vẻ là một cái gì đó lớn lao lắm. Vì thế mà hình ảnh Ny trong tôi không biết từ bao giờ đã không còn là hình ảnh của một con bé lùn tủn đáng ghét nữa, nó trông cứ như một cây đại thụ giữa bão lớn, mặc dù cái dáng nhỏ tẹo của nó gần như là bị che khuất sau cái rổ bánh tiêu khổng lồ.

“Tên Ny hả?” – Một chiều buồn tẻ, bọn thằng Kiên không chơi bóng nữa, tôi mon men đến gần chỗ quen thuộc của con bé bán bánh tiêu, bâng quơ thốt lên một câu hỏi, dù cũng chẳng cần biết đến câu trả lời.

“Ừ.” – Nó đáp, nhỏ xíu, cũng chẳng thèm thắc mắc về “sự hiểu biết” bất thường của tôi. “Hôm nay lại 3 cái bánh nữa hả?” Ny lúi húi, vừa nói vừa lật chỗ bánh kia lên, hình như đang chọn những cái bánh nóng nổi nhất. Bỗng dưng thấy lòng mình nao nao đến lạ, tôi khoát tay:

Thảo luận cho bài: "Màu nắng phía chân trời"