Mầu Trắng là mầu của người yêu ( Shiroi iro wa kohibito no iro )

Tác giả:

Lời giới thiệu :

Mầu trắng là mầu của người yêu ( Shiroi iro wa kohibito no iro) là đề tựa một bản nhạc tình cảm rất lãng mạn nổi tiếng của Nhật bản vào những năm đầu tiên của thập niên 1970. 
Một cuộc tình có thể được khởi đầu vì một bản nhạc, một mùa nở rộ của loại hoa hay mầu sắc của một tà áo kỷ niệm nào đó. Chính những cái đó là những di tích gây cho người ta những ấn tượng rất sâu đậm, làm cho người ta tiếc nuối một dĩ vãng rất đẹp khi cuộc tình bị dang dở.
Đây là một truyện tình khá buồn nhưng rất đẹp. Buồn vì nó dở dang, lỗi điệu ! Đẹp vì cả hai người vẫn còn yêu nhau, họ vẫn tìm nhau trong ảo giác và trong những dư âm của kỷ niêm. 

&



Tình ngỡ đã phôi phai, nhưng tình vẫn còn đầy
Ngừơi ngỡ đã đi xa,nhưng người vẫn quanh đây
TCS 



Đời sống của tôi bị ảnh hủởng nặng nề sau ngày cuộc tình của tôi và Dung bị đổ vỡ. Gần như mỗi ngày sau khi tan sở, tôi đều tham dự vào những cuộc uống rượu hay đi chơi rất khuya với vài người bạn trong hãng. Hoàn toàn buông xuôi,thả lỏng đời sống của mình theo những thú vui không mấy lành mạnh. Những ngày cuối tuần không còn là thời gian tôi ngồi hằng giờ gò nắn viết những lá thư nặng tình,lãng mạn dài nhiều trang giấy. Cũng chẳng là những lúc đi dạo phố tìm mua những băng nhạc tình aí hay kỷ vật xinh xắn gửi cho Dung nữa. Bây giờ thời gian với tôi là trống rỗng, cô đơn và buồn chán!

Một buổi sáng chủ nhật đẹp trời nắng ấm, ngày đầu tiên của tháng ba dương lịch. Sau một đêm dài không ngủ vì những dằn vặt về những sa đọa dại khờ của mình trong những ngày vừa qua. Tôi đi dạo trong một công viên khá đẹp chạy dọc theo bờ biển, gần nơi cư ngụ để tìm lại một vài sự thanh thản của tâm hồn.

Trên bãi cỏ xanh, những cụm hoa pensée mọc nối tiếp nhau. Nhìn từ đằng xa như một giải lụa nhiều mầu chạy ngoằn ngòeo,len lỏi vào giữa những khối đá ở góc những con đừơng trải nhựa, nhỏ hẹp trong công viên. Thỉnh thỏang có vài đám hoa Tulip hay những cây hoa narzisse mầu vàng hay trắng. Vươn cao khỏi cái vẻ thấp lè tè của những đám pensée tạo ra những chấm phá rất đẹp mắt. 

Dọc theo hai đường, những cây hoa anh đào khoe mầu trắng xóa vì đúng mùa nở rộ. Thỉnh thoảng vài làn gío nhẹ làm rơi rụng những cánh hoa trắng mong manh, lăn tăn bay trong gió lấp lánh dưới ánh mặt trời. Trong cái lạnh nhè nhẹ của mùa xuân lại làm tôi chợt liên tưởng đến những bông tuyết bay bay trong những ngày mùa đông đẹp trời.

Trong lúc tôi đang buồn bã với những ngày tháng buông xuôi, thiếu can đảm của mình. Từ đằng xa đi ngược lại phía tôi, một người con gái trong chiếc jupe mầu trắng. Trên cổ cô ta quàng một chiếc khăn mầu cũng mầu trắng. Chiếc khăn vươn ra phía sau rung rinh theo theo làn gío. Kéo theo vài lọn tóc loả xỏa trên nét mặt dễ thương, khả ái lại càng làm gia tăng nét đẹp qúi phái của nàng. 

Đến gần hơn tôi nhận ra ngay dáng dấp quen thuộc dể thương của Satoko. Người nữ sinh viên cùng học trong phân khoa thực phẩm với tôi. Nàng thuộc ban vi trùng học còn tôi ban biến chế và tồn trữ thực phẩm. 

Khoảng một năm về trước, khi tôi còn đang học năm cuối cùng ban đại học viện (Đại học Nhật có hai cấp, ban đại học đào tạo kỹ sư, cử nhân và ban đại học viện đào tạo cấp cao hơn ). Satoko vừa lên năm thứ ba ban đại học .Thấy chương trình thực tập của ban đại học có nhiều đề tài thực dụng, tôi xin vị thầy đỡ đầu để tham dự vào một vài giờ thực tập của họ. Ngẫu nhiên tôi được xếp cùng nhóm vơí Satoko. Hình ảnh người con gái xinh đẹp,dong dỏng cao luôn luôn trang phục mầu trắng sang trọng, đã đi vào trí nhớ và cảm tình của tôi từ ngày đó. 

Nét đẹp qúi phái của Satoko không những chỉ gây cho tôi chú ý, mà hầu hết sinh viên trong phòng thí nghiệm nơi tôi làm việc, họ cũng thường nói đến cô ta trong những gìơ giải lao. Gia đình nàng giầu có,ba của nàng là một luật sư giám đốc một phân bộ (bu-cho) trong tòa tỉnh Kagoshima. Nàng được mọi người chấm là cô sinh viên đẹp nhất và dễ thương nhất của phân khoa thực phẩm… 

Gần như hàng ngày, mỗi buổi sáng từ chiếc cửa sổ của phòng thí nghiệm trên lầu ba, nơi tôi làm việc. Tôi vẫn nhìn thấy Satoko đến đại học. Nàng luôn luôn với bộ jupe, áo chòang và cả đến đôi giầy, đôi tất, khăn quàng cổ… Tất cả, không ngọai trừ, không đổi khác, luôn luôn là mầu trắng. Với nét qúi phái, cao kỳ đó. Satoko được mọi người kể cả các nhân viên trong văn phòng phân khoa, mọi người đều nhìn nàng với ánh mắt cảm mến, dễ thương.

Khi chúng tôi đến gần nhau, Satoko nhìn tôi mỉm cười, gật đầu nhẹ chào tôi và nói : 

-Chào anh Dương, anh khỏe mạnh không ? Hôm nay trời đẹp, nắng ấm anh nhỉ ? (thói quen của người Nhật là dùng những câu về thời tiết để chào hỏi nhau )

-Chào cô Satoko, cám ơn cô, tôi vẫn khỏe ! Vâng hôm nay trời rất đẹp. Có lẽ cô cũng đi dạo để ngắm hoa anh đào và hoa Pensée đang nở ? 

-Vâng, tôi nghe nói anh đang làm việc cho công ty Tanigawa ? Có gì vui và thay đổi sau ngày anh tốt nghiệp không ? 

-Chẳng có gì gọi là thích thú cả, ngòai những thí nghiệm quen thuộc hàng ngày ! không khí của đại học có lẽ hấp dẫn và vui vẻ với tôi hơn. Hôm nay, chợt thấy buồn chán vì vài điều không vừa ý, tôi lang thang ra đây nhìn hoa Anh đào nở để giải khuây cô Satoko ạ.

Satoko nhìn tôi với tí chút ngập ngừng nàng nói với tôi:

-Có lẽ anh vẫn còn buồn vì sự dở dang tình cảm vừa qua ?

Tôi giật mình khi nghe câu nói của Satoko. Tôi tự hỏi chuyện dang dở tình cảm của tôi và Dung tại sao nàng biết ? Tôi chỉ tâm sự với ông thầy đỡ đầu của tôi, vì ông là người gắn bó và giúp đỡ tôi rất nhiều trong mấy năm vừa qua sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ông đã bảo lãnh cư trú cho tôi để hòan tất chương trình học, giới thiệu xin việc làm cho tôi sau khi tốt nghiệp.

Satoko hình như đóan được sự ngạc nhiên của tôi. Nàng mỉm cười có vẻ khó hiểu, và nói với tôi :

– Có lẽ anh ngạc nhiên tại sao tôi biết chuyện tình cảm của anh phải không ? Thật ra, chẳng riêng tôi, mà tất cả mọi người trong phân khoa đều biết tất cả về anh . Họ biết đến những chuyện lăng nhăng, không mấy tốt đẹp của anh trong thời gian chưa tốt nghiệp, chưa đi làm cho hãng Tanigawa nữa.

Tôi đã ngạc nhiên, nhưng còn ngạc nhiên hơn nữa! Tôi im lặng nhìn kỹ dáng dấp sang trọng, qúi phái của nàng như để xác định lời nói của nàng không phải là sự đùa dỡn. Rồi tôi nói với nàng :

-Người ta biết qúa nhiều về đời tư và sự dang dở tình cảm của tôi ! Nhưng có gì được coi là đáng trách đâu ? Nếu chỉ vì một mối tình không trọn vẹn mà người ta gọi là lăng nhăng tình ái thì đúng là vô lý thật ! Tôi không hiểu được dư luận đã dựa vào đâu để kết án tôi như thế ? ! 

-Không, anh lầm rồi ! Người ta đâu có trách anh có một mối tình. Cũng chẳng ai trách anh buồn đau vì lỡ làng, dang dở. Nhưng người ta than phiền anh đã che dấu để đến với vài người đàn bà khác như là sự lừa dối ! Anh Dương ạ, Anh chẳng nên lấy bàn tay nhỏ bé của mình mong che lấp được sự thật mà nhiều người đã biết qúa rõ về anh ! 

Tôi ngẩn ngơ và mất bình tĩnh vì lời kết án qúa đáng của Satoko. Tôi cau mày nhìn nàng không phải chỉ vì ngạc nhiên mà còn bực bội nữa. Với giọng nói hơi gắt, tôi nói với nàng :

-Ngòai mối tình duy nhất vừa bị đổ vỡ, tôi chẳng có một mối tình nào khác nữa. Dư luận đúng là xảo trá và khó hiểu ! 

Satoko nhìn tôi với ánh mắt nhạo mạn. Nàng nói :

-Alia, anh biết cô ta chứ ? Đó chẳng phải là một chứng cớ điển hình sao ? 

Lúc này tôi mới hiểu. Một ngộ nhận qúa lớn mà tôi không thể ngờ được ! Alia, cô sinh viên có sắc đẹp của hai giòng máu Pakistan và Bangladesh. Gia đình cô ta rất thế lực, là họ hàng của ông Raman,vị tổng thống đầu tiên của Bangladesh. Alia cũng như tôi, nàng nhận học bổng của chính phủ Nhật bản và cùng theo học tại phân khoa thực phẩm với tôi nhưng khác ban học . Qua sự giới thiệu của tôi, Alia mướn một căn phòng trong cùng dẫy nhà mà tôi cư ngụ. 

Trong gần một năm trước khi tốt nghiệp,tôi và Alia rất thân nhau. Chúng tôi đi phố, đi chợ, đôi khi còn rủ nhau đi ciné với nhau nữa…. Sự giao thiệp giữa tôi và nàng không qúa giới hạn của người bạn sống xa quê hương và gia đình, nhất là cùng ra đi từ một quốc gia nghèo. Chúng tôi chẳng có gì hơn những điều đó. Hơn nữa trong khoảng thời gian tôi quen Alia, tôi và Dung rất gắn bó. Hình bóng của Dung gần như luôn luôn trong tâm hồn, trí nhớ tôi thì làm sao tôi nghĩ đến Alia đựơc ! 

Tôi phân trần cho Satoko hiểu rõ giữa tôi và Alia đúng nghĩa một người bạn. Tôi cũng cho nàng biết từ ngày tôi rời xa đại học đi làm, đã gần một năm nhưng tôi chưa một lần nào gặp lại hay điện thọai với Alia .

Satoko nhìn kỹ tôi, hình như nàng muốn kiểm điểm lại sự thật trong lời giải thích, biện hộ của tôi. Rồi nàng nói :

-Thế còn Mayumi, cô quản thủ thư viện phân khoa ?

Lại một lần nữa tôi thở dài ngao ngán ! Mọi người đã tưởng tượng qúa nhiều và nhìn tôi dưới con mắt nghi ngờ, đáng trách ! Mayumi, cô quản thủ thư viện phân khoa, người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong ba năm mà tôi theo học tại đại học ở Kagoshima. Những tài liệu khoa học cũng như điện thọai đến các viện khảo cứu,các đại học khác trên tòan quốc, để xin những bài khảo cưú và tài liệu của họ cho tôi dùng vào việc tham khảo. 

Những thủ tục đó đôi lúc rất phức tạp và khó khăn đối vối khả năng sinh ngữ rất giới hạn của tôi. Ngoài ra tôi không phải trả cước phí, tiền điện thọai cho việc sao chụp những tài liệu đó nhờ sự liên hệ giữa các thư viện với nhau. Trong thời kỳ viết luận án tốt nghiệp, Mayumi giúp tôi đánh máy, chụp slides, kẻ những bảng kết qủa thí nghiệm để tôi dùng vào việc trình bầy trước hội đồng giám khảo… 

Nhiều lần tôi và nàng ngẫu nhiên gặp nhau vào buổi cơm trưa ở nhà ăn sinh viên. Chúng tôi ngồi chung bàn với nhau. Tôi mời nàng ly cà phê, vài chiếc bánh tráng miệng… Tất cả chỉ là sự trả ơn một người bạn tốt đã giúp đỡ mình qúa nhiều ! Chỉ có thế, sự quen biết thông thường mà ai cũng phải làm như tôi mà thôi !

Sau khi phân trần về những ngộ nhận đáng tiếc mà tôi không thể ngờ được.Tôi nhìn Satoko như chờ đợi sự thông hiểu của nàng, mặc dầu tôi biết rằng với những đau buồn to lớn của lần lỡ làng tình cảm vừa qua. Sự ngộ nhận vu vơ đó cũng chẳng còn là điều đáng để ý nữa. 

-Có lẽ tôi là người duy nhất tin và hiểu những gì anh vừa nói, Duơng ạ, Tôi không thể ngờ sự thật lại như vậy ! Xin anh tha lỗi vì tôi đã nghĩ oan cho anh . Mọi chuyện cũng đã qua, hãy quên đi vì anh còn nhiều việc quan trọng hơn để làm, phải không anh ? 

-Cô chẳng có lỗi gì với tôi cả, tôi cũng chẳng làm gì hơn là im lặng. Đúng như vậy, có những điều rất buồn, nhưng người ta đành phải im lặng để nhận nó, Satoko ạ. 

Nghe tôi nói với vẻ buồn nản, Satoko nhìn tôi ái ngại, nàng nói :

-Tôi biết anh rất buồn vì đổ vỡ vừa qua, nhưng có lẽ tốt nhất vẫn là quên lãng.Thời gian sẽ giúp anh trở lại với những mới mẻ, đẹp dẽ hơn. Trời hôm nay đẹp qúa. Nếu anh thích chúng mình cùng đi dạo với nhau một lúc rồi vào qúan uống cà phê nói chuyện, anh nghĩ sao ? 

Tôi ngạc nhiên với sự thay đổi thái độ đột ngột của Satoko. Từ nghi ngờ, kết án tôi lăng nhăng, nàng lại thông hiểu và muốn thân cận, tâm sự với tôi.

Với hơn 3 năm sống ở Nhật, tôi biết được vài thể thức của những câu nói tỏ lộ tình cảm kín đáo của người phụ nữ Nhật bản. Cái xã hội có thể vì qúa bận rộn với công việc làm ăn, nhưng cũng có thể vì bản chất ngại ngùng, khép kín của người đàn ông. Người phụ nữ Nhật gần như luôn luôn tìm cách đi những bước khởi đầu trong lãnh vực tìm hiểu tình cảm. Họ dùng âm điệu trong lời nói, cùng với vài câu văn ẩn ý để phá vỡ bức tường ngại ngần cố hữu của người đàn ông. Giúp người đàn ông an tâm đưa ra những bước chân tiếp nối, dò dẫm mà người phụ nữ Nhật đang đợi chờ ! Những câu nói khởi đầu, mồi chài đó gần như rất phổ biến trong xã hội. Được mọi người hiểu ngầm một cách rất tự nhiên.

Chúng tôi đi bên nhau dọc theo những con đường nhỏ trong công viên, đầy những cánh hoa anh đào trắng rơi rụng vương vương trên mặt đường. Có lúc chúng tôi dừng lại ngồi trên những tảng bê tông đúc hình khối đa diện, xếp chồng lên nhau theo bờ biển. Satoko hỏi tôi rất nhiều về mối tình giữa tôi và Dung và lý do đưa đến sự lỡ làng. Thỉnh thỏang nàng đứng lại giữa đường quay sang nhìn tôi như để tìm sự thực với những suy tưởng của tôi. Khi tôi nói về kỷ niệm của một cuộc tình vỡ đổ nhưng vẫn để lại trong lòng tôi những nét đẹp của nhớ thương và tiếc nuối. Nàng nói :

-Em vẫn chưa hiểu được cái quan niệm lạ lùng của anh về tình yêu ! Tại sao trong nỗi buồn đau vì dang dở anh lại tìm thấy trong đó cảm giác đẹp đẽ ! Nếu anh chẳng phải là con người cố ý tạo ra sự lập dị, hay là một triết gia.

-Đúng như vậy Satoko ạ ! Một mối tình đúng nghĩa bị dang dở vì một lý do nào đó ở ngoài sự lựa chọn của hai người yêu nhau. Không phải vì lường đảo hay trốn chạy thấp hèn, cũng không phải vì tính suy ích kỷ. Như vậy, kỷ niệm vẫn là những gì để người ta tôn thờ, nhớ nhung dù xa nhau. Cuộc tình đó vẫn là một mối tình đẹp làm người ta nuối tiếc và nhớ thương dù buồn bã . 

Rồi tôi dịch và giải nghĩa cho nàng nghe vài câu thơ của Hồ Dzếnh : 

…Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
đời mất vui khi dã vẹn câu thề
Thư viết đừng xong,thuyền trôi chớ đău
Cho ngàn sau vương vấn … mối tình xưa !

Sau khi nghe lời giải thích,Satoko im lặng đi bên tôi. Tôi biết chắc rằng, bóng dáng yêu kiều,cao qúi đó đang trầm mình vào với những suy tưởng về cảm giác đau xót của mối tình dang dở. Nhưng trong nỗi buồn đau, người ta vẫn tìm được những dấu tích đẹp đẽ của kỷ niệm. Cũng có thể trong im lặng đó nàng vừa khám phá ra một cảm xúc mà trước đây vài phút, với nàng vẫn còn vô lý ngược đời ! Nhưng bây giờ nàng đã thấy trong cái vô lý đó tiềm ẩn cái lãng mạn đáng yêu ! 

Mãi một lúc sau, Satoko nói với tôi rất chậm như để đủ thời gian lựa chọn những ngôn từ diễn tả trọn vẹn những điều mà nàng vừa khám phá ra được :

-Cám ơn anh, Dương ạ. Nhờ anh em vừa biết được một điều. Không phải chỉ có những cuộc tình trọn vẹn mới đẹp đẽ ! Cũng nhờ anh em mới hiểu được câu nói của một nhà tâm lý : Dầu khổ đau hay sung sướng bởi tình yêu vẫn là điều hạnh phúc. Đáng thương, bất hạnh cho những tâm hồn khô khan,sỏi đá chẳng biết gì về cảm gíac yêu đương !

Trong khi tôi đang thỏa mãn với kết qủa của lời giải thích của mình. Satoko nắm nhẹ lấy tay tôi, nàng hỏi :

-Nếu em muốn được xem tấm ảnh của Dung, cố nhân của anh có phải là đòi hỏi qúa đáng không anh ?

Tôi lấy trong túi áo, tấm ảnh của Dung đưa cho Satoko. Nàng cầm tấm ảnh, ngắm nghía. Xoay đủ chiều như mong tìm ra những dấu tích mối tình mà nàng đang tò mò muốn biết. Khi lật lại mặt sau, vẻ mặt nàng hơi thất vọng khi biết rằng sự tò mò của mình đã bị ngăn trở bởi dòng chữ tiếng Việt, Dung viết cho tôi : ‘‘Tặng anh để kỷ niệm và mãi mãi nhớ nhau !‘‘ mà nàng chẳng thế nào hiểu được ! 

Nhưng cuối cùng, tôi cũng giải thích cho nàng. Để thỏa mãn một nhan sắc diễm kiều đang đi bên tôi và hình như tôi chợt nghe thấy âm vang của bước chân tình cảm, dù rất nhẹ đang tiến gần đến với tôi !

-Người yêu của anh đẹp và hiền lắm. Chiếc áo dài mầu vàng nhạt, dễ thương lắm. 

-Cám ơn em, Satoko ạ. Dung thích mầu vàng nhạt, cũng như mầu trắng của em.

-Anh không thích mầu trắng ?

-Với anh không có mầu nào dễ thương và cũng chẳng có mầu nào bị ghét bỏ. Điều quan trọng là biết chọn lựa mầu sắc, hợp với dáng điệu, khổ người của mỗi cá nhân. Đó là điều người ta gọi là nghệ thuật điểm trang. Như người họa sĩ xử dụng mầu sắc trong bức tranh mà ông ta muốn vẽ. Anh chẳng phải là họa sĩ cũng chẳng biết nhiều về thời trang, nhưng nếu có một nhận xét về nét đẹp của em và Dung. Chắc chắn sẽ là một cái nhìn chủ quan, méo mó vì tình cảm. Chẳng hạn với Dung, mầu vàng làm cho nàng có dáng dấp dễ thương, hiền dịu. Còn mầu trắng lại cho em vẻ qúi phái, kiêu kỳ làm người ta ngẩn ngơ ! 

Satoko đi sát hơn vào tôi, tôi biết nàng sung sướng vì những gì tôi vừa nói. Thật vậy tôi không giả dối, không xu nịnh, rất thật lòng với một nhan sắc mà suốt bao nhiêu năm sau này dù xa cách, không bao giờ gặp lại. Nhưng ký ức tôi vẫn còn ghi đậm nét đẹp mỹ miều, cao sang của nàng mà tôi yêu mến.

Đi với nhau một lúc, chúng tôi dẫn nhau vào một quán cà phê. Không phải để giải khát và cũng chẳng phải để nghỉ chân nhưng muốn tìm cảm giác mới. Ngồi bên nhau tâm sự, cùng nhau dò dẫm đi vào khu vườn địa đàng của tình yêu. Tôi chắc chắn trong khu vườn đó không phải chỉ có những cảm giác say sưa với hoa thơm, cỏ lạ, mà còn có những xót đau, gai góc của giận hờn, ngộ nhận nữa. 

Trong lúc tôi đang trầm mình, lắng nghe âm thanh của bước chân tình ái đang tiến gần đến với tôi. Satoko vỗ nhẹ vào tay tôi. Kéo tôi trở về với không gian của quán cà phê, trong tiếng hát nhè nhẹ của những bản nhạc tình ái Nhật bản đang phát ra từ chiếc loa nơi góc quán. Nàng hỏi tôi:

-Anh đang nghĩ gì thế ? 

-Anh đang nghĩ đến cuộc tao ngộ ngẫu nhiên, khởi đầu của chúng mình em ạ. Anh muốn cám ơn buổi sáng chủ nhật hôm nay. Cám ơn những con đường đầy hoa pensée, những cánh hoa anh đào trong công viên bay bay trong gío, chúng đã dẫn anh đến gần em.

-Anh Dương, em có cảm tưởng anh đã chọn sai một nghề nghiệp. Tại sao anh không là một thi sĩ, nhà viết văn, một họa sĩ hay nhà âm nhạc ? Có lẽ những nghề nhiệp đó hợp với suy tưởng giầu có của anh hơn là những chai hóa chất, trong phòng thí nghiệm mà hàng ngày anh phải mày mò với nó ! 

Vừa nói xong, không để cho tôi trả lời, nàng nói tiếp tôi :

-Anh có hiểu biết nhiều về âm nhạc và biết xử dụng một loại nhạc khí nào không ? 

Tôi ngượng ngùng vì câu hỏi của Satoko. Tôi cho nàng biết cái kiến thức qúa nghèo về thưởng thức âm nhạc và mù tịt đáng trách của tôi về mọi loại nhạc khí. 

Sau một lúc nói chuyện, Satoko cho tôi biết, ngoài lãnh vực chuyên môn ở đại học nàng còn theo học dương cầm ở một trường âm nhạc tư gia từ lúc lên 4 tuổi. Đến nay đã gần 18 năm, nàng vừa hoàn tất kỳ thi cấp 3 về dương cầm của thành phố .(Ở Nhật bản ,nếu có giấy chứng nhận từ cấp 4 đến cấp 1 là cấp cao nhất, người ta có quyền mở trường âm nhạc) 

Sau đó chúng tôi ăn bữa cơm trưa sơ sài tại qúan cà phê. Satoko đề nghị, dẫn tôi đến phân khoa âm nhạc của đaị học, nàng muốn dạo cho tôi nghe vài bản nhạc mà nàng thích.

Chiều hôm đó, chúng tôi đến dẫy nhà nhiều tầng của phân khoa sư phạm. Nhìn cơ sở của phân khoa đã làm tôi ngạc nhiên vì sự giầu có và đầy đủ của cơ sở giáo dục Nhật bản. Phân khoa dành cả một dẫy nhà đồ sộ, nhiều phòng cho sự tập dượt âm nhạc to nhỏ khác nhau. Vách tường và cửa ra vào được lót bởi những lớp cách âm kỹ lưỡng, mở cửa quanh năm cho bất cứ ai và bất cứ lúc nào cũng có thể vào để tập luyện được. 

Satoko dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ, trong đó có một chiếc đại dương cầm ( grand piano ) mầu đen. Ngòai chiếc ghế dành cho người chơi nhạc còn có thêm 2 chiếc khác nhỏ hơn, có lẽ dành cho khách. Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nhìn nàng thử phím đàn. Tay áo nàng vén lên, lộ đôi cánh tay trắng muốt, những ngón tay thon nhỏ và dài yểu điệu di động, mềm mại trên những phím đàn để kiểm xét hợp âm.

Đến một lúc,hình như đã thỏa mãn với âm thanh. Satoko sửa lại thế ngồi một lần nữa rồi nàng dạo bản nhạc đầu tiên. Tôi nhận ra ngay vì nó qúa phổ biến, bản ‘‘ For Elise‘‘ của Beethoven. Bản thứ hai, cũng không lạ bản‘‘ Que Sera,Sera ‘‘, khi còn ở Việt Nam, tôi đã nghe nhiều lần bởi cô ca sĩ người Pháp Francoise Hardy trình bầy. Gần đây tôi mua một đĩa hát, bản nhạc này được trình bầy bởi nữ tài tử kiêm ca sĩ người Mỹ Doris Day. Bản thứ ba, kế tiếp cũng không lạ, bản ‘‘ Feelings ‘‘ đang thịnh hành vào lúc bấy giờ với giọng hát rất ấm, dễ thương trong điệu slow rất chậm của một nữ ca sĩ mà tôi cũng chẳng biết tên. Cả ba bản nhạc này tôi đã mua, gửi tặng cho Dung.

Dạo xong ba bản nhạc đầu tiên, Satoko dừng lại, nàng nhìn tôi và hỏi :

-Anh biết ba bản nhạc mà em vừa dạo chứ ? 

-Đó là những bản nhạc anh rất thích, đã nghe rất nhiều lần. Anh đã mua những cuốn băng, đĩa nhạc này làm qùa tặng cho Dung.

Satoko im lặng khi nghe tôi trả lời. Nàng ngước mắt nhìn tôi với ánh mắt bâng quơ. Tôi chợt thấy trong nhãn quang dịu hiền của nàng hình như có vài dấu hiệu buồn buồn, bực bội ! Nàng ấn nhẹ mười ngón tay trên phím đàn, tạo ra một hợp âm chát chúa.Tôi ngỡ ngàng, không hiểu tại sao nàng có thái độ bực dọc, không vui khi nghe tôi trả lời ! Tôi im lặng như dò hỏi và tỏ ý ân hận vì câu trả lời mà chính tôi cũng không biết tại sao đã làm cho nàng giận dỗi ?!

-Anh không thể quên được Dung của anh, dù chỉ một lúc ngồi nghe em dạo đàn hay sao ? Anh đúng là một người đa tình, chung thủy Dương ạ !

Nói xong nàng quay trở lại chiếc dương cầm dạo liên tục nhiều bản nhạc khác nhau của Nhật bản, cũng như của Tây phương. Tôi im lặng ngồi nghe, chỉ nhận được một vài bài nhờ những lần đi chơi với bè bạn ở các phòng khiêu vũ hay ở các snack bar trong thời gian chán nản, buông xuôi vừa qua. Chẳng hạn bài ‘‘ Un homme et une femme ‘‘ của Francis Lai. Bài ‘‘ Sans Toi Mamie ‘‘ của Adamo… Đối với nhạc Nhật, tôi chỉ biết một vài bài nhưng phần lớn xa lạ hay chỉ biết rất sơ sài âm điệu. Có lẽ nhờ đã nghe qua đài truyền hình hay radio mà thôi. 

Satoko dạo liền một lúc, trên mười bản nhạc rồi nàng ngừng lại. Nhìn tôi ánh mắt vẫn còn vương vấn bực bội, không vui. Nàng hỏi:

-Anh có nhận được những bản nhạc này không ? Anh đã mua gửi tặng cho Dung của anh để kỷ niệm chưa ?

Lúc này tôi đã hiểu nguyên nhân bực bội của nàng ! Dĩ nhiên tôi phải dấu dịu trả lời :

-Anh chỉ nhận được vài ba bản thôi, còn lại hòan tòan xa lạ. Anh đã nói với em rồi, kiến thức âm nhạc của anh rất thấp .Tuy nhiên nhìn và nghe em dạo những bản nhạc vừa qua anh cảm thấy rất thích. Em đàn rất hay Satoko ạ.

Nàng mỉm cười, nụ cười thỏa mãn. Tôi cũng cảm thấy vui lây với cái vui của nàng. Tôi vừa hiểu thêm một bài học, không bao gìơ tỏ lộ sự nặng tình với người phụ nữ khác trước nhan sắc mà mình đang cùng với họ dò dẫm đi vào vườn hoa tươi mát của tình yêu. Câu nói của Victor Hugo :‘‘ Bản chất của tình yêu là ích kỷ và không thể chia xẻ được ‘‘, đã hiện ra trong trí nhớ của tôi.

-Cám ơn những lời khen tặng của anh. Anh còn muốn ngồi nghe em dạo nhạc nữa không, hay chúng mình lại đi dạo với nhau trong khuôn viên đại học ?

– Anh muốn được ngồi đây với em,nghe em dạo đàn hết đêm nay mà không chán Satoko ạ. Em thấy không âm vang của những bản nhạc mà em vừa dạo như những sợi tơ mong manh phủ trùm lên anh, lên em, lên khắp cả căn phòng. Có lẽ những âm hưởng của buổi chiều hôm nay, kỷ niệm ngày chúng ta quen nhau anh sẽ giữ mãi trong tâm hồn và ký ức của anh, Satoko ạ.

Satoko nắm lấy tay tôi. Cảm giác mềm yếu, âm ấm của bàn tay nàng làm cho tôi ngây ngất ! Tôi không thể tưởng tượng được rằng, bước chân tình yêu đến với tôi qúa nhanh như thế. Chúng tôi im lặng bên nhau, cảm xúc đê mê được tự do lan khắp trong tâm hồn và thể xác chúng tôi. Sự im lặng và ấm cúng của căn phòng bé nhỏ hình như hòa đồng cùng với âm thanh còn sót lại từ bản nhạc :‘‘ The sound of silence‘‘, của Paul Simon mà nàng vừa dạo cho tôi nghe. 

Nhưng tôi chợt nhìn thấy bên tôi, diễn tiến của mối tình mà tôi có linh cảm nó sẽ chẳng bao giờ trọn vẹn. Rồi nó cũng sẽ vỡ tan theo ngày tháng mà thôi ! Trí nhớ tôi chợt trở lại với Dung, bao nhiêu những gắn bó mà tôi tưởng rằng sẽ đưa tôi đến đích, nhưng rồi cũng chỉ là những âm vang lỡ điệu, chia ly ! 

Hôm nay, thời gian và hòan cảnh lại mang Satoko đến với tôi. Nhưng khi nhìn lại mình, tôi chẳng có một bấu víu nào khả dĩ có đủ khả năng để gìn giữ nó. Tương lai của tôi sau ngày 30 tháng 4 là dẫy dài vô định ! Còn hiện tại cũng chỉ là những tạm bợ, bấp bênh ! Trong khi tôi đang miên man, buồn chán nghĩ ngợi, câu hỏi của Satoko nhỏ nhẹ, kề sát bên tai tôi đã kéo tôi về thực tại :

-Anh Dương, hình như anh đang suy nghĩ về điều gi buồn lắm thì phải ? 

-Anh đang nghĩ đến ngày nào đó, chúng mình sẽ xa nhau ! Anh lại buồn đau, trở lại với những ngày tháng của rượu chè và bóng tối ! Anh cũng đang lo lắng cho tương lai của đời mình trong thời gian sắp tới mà anh chẳng biết nó sẽ mang anh về đâu. Với người đàn bà,tình yêu và hôn nhân có thể mang đến cho đời họ sự đổi thay mà chẳng cần nhiều nỗ lực. Nhưng với người đàn ông, diễn tiến cuộc đời của họ có rất nhiều điều kiện khó khăn hơn. Họ phải tận dụng khả năng, sự thông minh cũng như phải nhờ vào may mắn để có được một đổi thay tốt đẹp. 

Ngần ngừ một chút, với giọng nói buồn bã tôi nói tiếp với nàng : 

-Trong hòan cảnh hiện nay của anh, yếu tố khả năng cũng như may mắn chẳng phải là những điều anh đã có. Cá nhân anh cũng là một kẻ qúa tầm thường ! 

-Thôi đừng nghĩ đến những gì buồn bã của ngày mai nữa, Dương ạ ! Hiện tại chúng ta đang gần nhau, sung sướng bên nhau,không đủ cho anh thỏa mãn sao ? Hãy quên những gì chẳng đáng nhớ,hãy nghe em dạo bản : ‘‘ I really don’t want to know ‘‘ của Don Robertsons. 

Rồi nàng đàn và hát theo nhè nhẹ bản nhạc đã được dịch ra tiếng Nhật. Tôi ngồi nghe. Ngắm nhìn những ngón tay xinh xắn của nàng lướt nhẹ,chậm rãi trên những phím đàn. Tiếng hát ấm áp của nàng vang lên hòa nhập vào âm điệu thật chậm và khá vui tươi của bản nhạc. Đôi mắt nàng hơi nhắm, đầu lay động nhè nhẹ theo sự di động của đôi tay, trong khi tiếng hát và âm thanh hình như bao phủ khắp không gian của căn phòng bé nhỏ, ấm cúng. 

Khi bản nhạc chấm dứt nàng im lặng nhắc nhẹ đôi bàn tay ra khỏi phím đàn. Tôi cũng im lặng,ngồi yên ! Hình như chúng tôi sợ sự lay động sẽ làm sáo trộn dư âm của bản nhạc và lời hát ấm cúng, dễ thương vẫn còn sót lại, vương vấn trong không gian. 

Mãi một lúc sau Satoko quay lại nhìn tôi, nàng nói thật nhẹ : 

-Anh đã nghe những lời của bản nhạc em vừa hát chứ ? Chẳng còn gì ngoài tình yêu và hạnh phúc. Chúng ta đang có trong tay, tại sao phải nghĩ đến ngày nó mất đi ! Chúng ta đang sống dại gì phải nghĩ đến nấm mồ của chết chóc ? Hãy vui lên Dương ạ.

&

Khỏang gần một tháng sau ngày chúng tôi gặp, quen nhau, Satoko tốt nghiệp xong ban đại học. Tôi tưởng rằng nàng sẽ tiếp tục lên ban đại học viện. Nhưng nàng cho tôi biết, nhờ gia đình nàng quen biết với vị giám đốc bịnh viện của tỉnh Kagoshima, nàng được vào làm cho phòng khảo cưú về vi trùng học của bịnh viện.

Thời gian sau đó, Satoko và tôi cùng đi làm. Đời sống của tôi lại được đưa vào khuôn thước, đều đặn. Những nơi hò hẹn của tôi và nàng là những quán càphê, sân nhà ga, hay trước cửa những rạp ciné, viện hòa nhạc của thành phố… Tất cả đã đi vào ký ức tôi như những kỷ niệm bằng những cảm giác phập phồng, ngóng trông, chờ đợi. Những chiếc xe bus, con tầu điện, những chiếc taxi mang nàng đến với tôi trong những buổi hò hẹn, đã đến với tôi bằng những dấu ấn tuyệt vời của mơ mộng yêu đương. 

Những ngày trời không tốt, chúng tôi ngồi nhà nghe nhạc hay nàng lại dẫn tôi đến phòng tập âm nhạc của đại học dạo dương cầm cho tôi nghe. Nhờ đó tôi biết được khá nhiều những bản nhạc tình ái, lãng mạn nổi tiếng của Nhật bản. Bài Anata ( Người yêu ) của Kosaka một thời đã làm rúng động giới trẻ Nhật bản với cái lãng mạn và giải nhất về âm nhạc hay tòan quốc . Bản Shiroi iro wa kohibito no iro ( Mầu trắng là mầu của người yêu ) của Kitayama. Một bản nhạc rất dễ thương, êm dịu, khi nghe người ta có cảm tưởng chung quanh mình tòan là mầu hoa và kỷ niệm.

Đôi khi có vài ngày nghỉ phép thường niên, chúng tôi lại có những cuộc du lịch tương đối xa, dài lâu hơn ở các hải đảo miền Nam. Ở mỗi nơi, mỗi lúc, Satoko hiện diện bên tôi luôn luôn trong vẻ sang trọng, dễ thương với những chiếc jupes, chiếc áo choàng, jacket, pullove … Vẫn một mầu trắng đẹp đẽ, quen thuộc của nàng. Bên vẻ đẹp diễm kiều, qúi phái đó,tôi đã giới hạn rất nhiều bản chất phóng túng, ăn uống bừa bãi cố hữu của mình . 

Tôi không dám dẫn nàng vào những hàng quán xập xệ, những nơi nhớp nhúa, nhá nhem. Trong những lần đi với nhau, tôi cũng không nỡ tiết kiệm vài trăm Yen để nàng đứng hàng giờ đồng hồ đợi chờ chuyến xe bus chật cứng người lao động. Tôi thường nhờ những chiếc taxi để khỏi làm khổ sở bóng dáng mong manh của nàng.

Cuộc tình của tôi và Satoko được kéo dài trong âm vang của bản nhạc rất êm và tuyệt vời đó suốt trong mùa hoa anh đào, hoa tulip của mùa xuân ấm áp. Rồi tiếp theo với những chùm hoa cosmos ẻo lả, những bông irish, dalia nhiều mầu dưới nắng vàng chói chang, nóng bức của mùa hạ. Bước sang mùa thu, từ công viên Isokoen trên chóp ngọn đồi ở bìa thành phố Kagoshima. Trong vài lần đi chơi vơí nhau, chúng tôi chợt nhìn thấy dấu hiệu buồn bã của mầu vàng lá uá từ những khu rừng bao phủ dưới chân ngọn đồi. 

Mùa thu ! đầu tháng 11 dương lịch chưa được gọi là qúa lạnh ở Kagoshima, một thành phố cực nam Nhật bản. Nhưng đôi lúc người ta chợt cảm thấy rùng mình với vài cơn gío nhẹ. Ở cái thời điểm cuối mùaThu lá vàng rơi rụng buồn bã đó, đời tôi lại ghi dấu thêm một lần dang dở. Bài hát Shiroi iro wa kohibito no iro, ‘’màu trắng là mầu của người yêu’’ mà Satoko đã dạo dương cầm, hát cho tôi nghe rất nhiều lần. Âm thanh tiếng đàn, giọng hát êm nhẹ và ấm cúng của nàng và cả lời bản nhạc đã đi vào kỷ niệm, mãi mãi in sâu trong ký ức của tôi !

Hôm đó, buổi chiều ngày thứ năm gần giờ tan sở làm. Mayumi, người quản thủ thư viện điện thoại đến phòng thí nghiệm, nơi tôi làm việc. Nàng mời tôi sau khi tan sở đến tham dự bữa tiệc sinh nhật của nàng, cùng với vài người bạn khác trong văn phòng hành chánh phân khoa thực phẩm. Dĩ nhiên tôi sung sướng tiếp nhận. Vì qúa gấp rút tôi chỉ đủ thời gian về nhà thay quần áo rồi ra phố mua vội vàng món qùa sinh nhật cho nàng. Người con gái đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian tôi theo học ở Nhật. Cuốn luận án tốt nghiệp của tôi đã mang nhiều dấu tích đóng góp của nàng . Nhưng thật buồn, cũng chính người ơn đó đã gây ra đổ vỡ cuộc tình giữa tôi và Satoko !

Chúng tôi gồm 8 người gặp nhau ở Tenmonkan (Trung tâm thành phố, nơi sang trọng, ăn chơi nhất Kagoshima), dẫn nhau vào một nhà hàng nổi tiếng đã được Mayumi đặt từ trước. Bữa tiệc được tổ chức trong một phòng sang trọng, riêng biệt (Những bữa tiệc ở Nhật bản thường tổ chức ở những phòng riêng biệt cho từng nhóm lớn nhỏ khác nhau ). 

Đến khỏang 9 giờ tối, bữa tiệc chấm dứt, chúng tôi lại chia thành những nhóm nhỏ hơn đến các nơi khác tiếp tục giải trí ( Thói quen của người Nhật là sau bữa tiệc họ thường chia thành nhóm nhỏ để tiếp tục đi ăn nhậu hay giải trí khác nữa, đôi khi họ đi đến 2, 3 chố khác nhau !…)

Mayumi rủ tôi và cặp trai gái khác đến một vũ trường. Nàng gọi hẳn một chai whisky cho bốn người. Tôi cảm thấy qúa nhiều nhưng không dám ngăn cản vì sợ làm mất vui ngày sinh nhật của nàng.

Lúc đầu khi mới vào vũ trường, cả 4 người chúng tôi còn giữ gìn, uống rượu rất giới hạn. Nhưng với âm thanh sôi động, ánh đèn mầu, tối sáng, nhá nhem. Nhìn ra sàn nhẩy, những cảnh âu yếm của tha nhân kích động, lôi kéo chúng tôi gia nhập cuộc vui. Không bản slow nào Mayumi không kéo tôi ra nhẩy với nàng. Nhiều lúc bản nhạc đã chấm dứt Mayumi vẫn giữ tôi lại chờ bản nhạc tiếp theo. 

Đôi lúc hình ảnh mềm dịu, mong manh của Satoko hiện đến trong trí nhớ, tâm hồn tôi. Tôi cố gắng giới hạn sự qua lố của Mayumi và của chính tôi nữa nhưng cũng chỉ là một cố gắng tạm thời, thóang qua ! Tôi mê mẩn vì những lời nói ngọt ngào, âu yếm và cả hơi thở nóng ấm của Mayumi bên cổ, sát ngực của tôi ! Hai người bạn của Mayumi cũng vậy, họ không còn chú ý đến bất cứ ai ngòai thế giới của riêng họ. 

Tôi nhớ lúc vừa vào vũ trường. Lúc tôi và Mayumi vẫn còn ngại ngần với những đụng chạm cũng như ngôn ngữ trao đổi với nhau. Tôi đã cố giữ khoảng cách vừa đủ lịch sự trong tư thế của hai người bạn khi khiêu vũ. Nhưng đến một lúc, không lâu, Mayumi nói nhẹ bên tai tôi :

-Dương ạ, em biết hình ảnh của Satoko đã chiếm trọn tâm hồn của anh. Nhưng hôm nay, ngày sinh nhật của em, anh không thể quên nàng, cho em một lần vui trọn vẹn, dù chỉ trong chốc lát hay sao ? 

Tôi im lặng, hình ảnh Satoko hiện đến với tôi, cảm giác phạm tội làm tôi bối rối, lạc điệu. Tôi đạp lên chân nàng nhiều lần ! Mayumi hình như đoán được sự xúc cảm của tôi, nàng ngẩng mặt lên nhìn tôi và hỏi :

– Anh đang nghĩ gì vậy ?

-Anh đang nghĩ đến Satoko ! Tội nghiệp nàng qúa, chính nàng đã kéo anh ra khỏi sự buồn đau của lần dang dở trước kia. Đã mang đến cho anh ý nghĩa của cuộc sống và hạnh phúc mà anh tưởng rằng nó đã mất đi không bao giờ tìm lại được vì những buồn đau sau lần vỡ đổ đó …

Mayumi, đưa bàn tay lên che lấy miệng tôi, tỏ ý không muốn nghe tôi nói thêm. Rồi nàng nói với tôi : 

-Anh đúng là người đàn ông tốt Dương ạ. Có lẽ đó là lý do em yêu anh, dù em biết rằng trong tâm hồn anh chỉ có một chỗ duy nhất cho Satoko mà thôi ! 

Nói xong nàng dụi đầu, ghì sát đầu vào ngực tôi như để che dấu sự ngượng ngập. Còn tôi với bóng tối nhá nhem của đèn mầu, men say của rượu và cảm giác đê mê của đụng chạm xác thân. Tôi không làm được gì hơn là để cho xúc cảm mình được tự do ! Tôi tự an ủi sự yếu mềm của mình bằng câu nói của Napoléon mà tôi đã đọc trong tập thư tình của người anh hùng Pháp quốc :‘‘ Với tình yêu,chiến thắng của người đàn ông là chạy trốn ! ‘‘

Buổi khiêu vũ của bốn chúng tôi mãi đến nửa đêm mới chấm dứt, Tôi cùng về căn apatò (apartment) của Mayumi. Tôi ngủ lại đó và thật sự tôi đã là kẻ chiến bại ! Tôi đã phản bội Satoko ! 

Sáng hôm sau, ngày thứ sáu, tôi mang niềm hối hận nặng nề đến phòng thí nghiệm. Tôi lo sợ, giật mình vì những tiếng điện thoại reo! Tôi ngẩn ngơ vì mặc cảm tội lỗi, ăn năn vì phút yếu mềm của mình. 

Cho mãi đến trưa ngày thứ bẩy trước khi về làm. Phải cố gắng lắm tôi mới điện thoại đến phòng thí nghiệm của Satoko. Nhưng tôi chỉ nhận được một câu trả lời rất ngắn và lạnh lùng của nàng :

-Em rất bận, Sayonara ! 

Chỉ có thế rồi nàng cúp máy ! Tôi linh cảm sự đổ vỡ đã xuất hiện. Tôi chợt nghe thấy trong tâm tư của mình vài âm vang lạc điệu, hình như đang xen kẽ vào bản nhạc tình nhẹ nhàng, êm ả của tôi và Satoko. Nó đang cắt đứt những sợi tơ mong manh đẹp đẽ mà trên đó có những nốt nhạc. Tôi thường ví như những chuỗi hòa âm trong đỏan khúc tình ái lãng mạn. Mà Satoko đã dạo dương cầm cho tôi nghe trong suốt những ngày tháng mùa xuân, với những cánh hoa anh đào nở trắng xóa. Cũng như vào những ngày mùa hạ nóng bức với những chùm hoa cosmos ẻo lả,nhiều mầu dễ thương đu đưa trong gío . 

Bây giờ cuối mùa thu. Với những âm vang lạc điệu đó, làm tôi nghĩ đến cái buồn bã, tẻ nhạt của mầu vàng lá úa đang hiện diện, báo hiệu cho tôi biết đời mình lại sửa sọan có thêm một dang dở !

Đúng như thế, từ buổi tối lần tôi bước ra khỏi sự thủy chung với Satoko, tôi không gặp lại nàng lần nào nữa. Mặc dù nhiều lần tôi điện thoại cho nàng nhưng cũng chỉ nhận được một câu trả lời duy nhất : ‘’ Em rất bận, Sayonara ! ‘’. Tôi viết cho nàng mấy lá thư để xin lỗi, ăn năn, nhưng chẳng bao giờ nhận được hồi âm ! 

Vài tuần lễ sau có dịp trở lại đại học. Tôi gặp Hitomi, người bạn thân nhất cùng lớp với Satoko ngày trước ở đại học. Hitomi tiếp tục theo học ban đại học viện, nàng cho tôi biết, lần tôi và Mayumi đi khiêu vũ cũng có vài người bạn cùng làm việc với Satoko tại bịnh viện. Họ cũng ở trong vũ trường họ biết tôi nhờ những lần tôi đến bịnh viện chờ đón Satoko ! 

Trong nỗi đau buồn, ân hận vì sự yếu lòng, lầm lỡ của mình. Tôi cố gắng im lặng chịu đựng sự dầy vò và chấm dứt hoàn toàn liên lạc với Mayumi, mặc dầu có vài lần nàng điện thoại cho tôi.

Tôi đợi chờ và đếm từng ngày với hy vọng Satoko tha thứ, trở lại với tôi. Nhưng cũng chỉ là vô vọng ! Vài tháng sau đó tôi được tin Mayumi, sau một lần miai (một lối giới thiệu để quen nhau sơ sài rồi kết hôn, rất phổ biến ở Nhật bản), nàng đã xin nghỉ việc ở thư viện và lên Kyoto nơi chồng nàng đang làm việc.

Sau khi Mayumi lên Kyoto được vài tháng, vào khoảng tháng 3 năm kế tiếp. Hitomi lại cho tôi biết Satoko cũng có một cuộc miai và nàng cũng xin nghỉ việc làm ở bịnh viện để sửa soạn kết hôn ! Chồng chưa cưới của nàng là giám đốc một chi nhánh nhỏ của ngân hàng tỉnh Nagasaki (local bank). 

Tin đó đến với tôi trong buồn đau và thất vọng ! Tôi lại tìm đến với những bè bạn trong những quán uống rượu, vũ trường và đêm khuya !.. 

Rất nhiều lần, những ngày rảnh rỗi, nhớ đến nàng với nỗi buồn da diết. Tôi đi lại con đường trong công viên nơi mà tôi đã gặp và quen nàng ngày xưa. Tôi cũng đến phân khoa giáo dục của đại học, vào căn phòng tập dương cầm, ngồi lại chiếc ghế mà tôi đã ngồi thủa đó, khi Satoko dạo đàn cho tôi nghe. Tôi gõ nhẹ vào phím đàn để nghe lại vài âm vang đơn điệu, cụt cỡn. Những âm thanh đó như những lưỡi dao nhọn cắt xé tâm hồn, ký ức của tôi với nỗi buốt đau khó tả! 

Rồi bất cứ lần nào lên Tenmonkan uống rượu hay đi chơi khuya với bè bạn. Tôi cũng thờ thẫn dừng lại ở trước quán cà phê nhìn vào những chiếc bàn, nơi mà chúng tôi thường ngồi bên nhau tâm sự . Tôi cũng ngẩn ngơ nhìn những chiếc taxi đậu ở góc những con đường chờ khách, nơi mà mỗi khi chia tay tôi thường gọi taxi cho nàng… 

Tất cả là những kỷ niệm và dấu tích của nhớ yêu một thời đã qua. Tôi đến đó như mong tìm lại chút dư hương, sống lại những cảm gíac của những ngày đẹp đẽ, hoan lạc vừa qua của tôi và nàng. 

Không lâu sau ngày Hitomi cho biết Satoko sửa soạn lập gia đình. Một buổi tối cuối tuần,tôi và vài người bạn cùng sở đi uống rượu ở Tenmonkan. Khi vừa bước ra khỏi quán rượu,từ xa tôi nhìn thấy Satoko. Nàng vẫn một mầu trắng cao sang, vẫn dáng điệu yêu kiều, quí phái mà tôi say đắm, yêu thương ! Nàng đang đi với một người đàn ông quần áo rất chỉnh tề, lịch sự. Tôi đoán là vị hôn phu hay chồng của nàng. 

Họ đi ngược lại phiá tôi. Ngay lúc đó Satoko cũng vừa trông thấy tôi, nàng khoác vội cánh tay, đi sát hơn, cười nói rất thân ái với người đàn ông. Trong khi tôi cúi đầu, lịm người cố đè nén cảm xúc buốt đau vừa ập đến tâm hồn mình ! 

Khi đến gần nhau, rồi khi bước qua mặt nhau, nàng vẫn giữ thái độ không quen ! Trong khi tôi đứng ngẩn ngơ với nỗi đau buốt giá trong tim. Tôi vẫn đứng nhìn theo mong được thấy nơi nàng ánh mắt dư thừa gửi cho một cố nhân, đã vì nàng mà trở lại với men say và bóng tối ! 

Nhưng tôi đã thất vọng ! Nàng đi, nàng không hề ngoái lại ! Đêm hôm đó tôi đã thật sự lấy vị cay của rượu để cố rửa đi nỗi buồn đau khó tả .

Chỉ có thế, lần duy nhất gặp nàng trong chớp nhoáng đau buồn đó,rồi tôi không còn gặp lại nàng lần nào nữa trong suốt một năm trời cuối cùng của tôi ở Nhật. Hitomi cho tôi biết, Satoko sau khi kết hôn,nàng theo chồng và hiện nay đang sống ở tỉnh Nagasaki. Có lẽ đó là lý do mà tôi đã không có dịp gặp lại nàng nữa hay sao ? 


&

Đầu tháng 5 năm 1979 tôi rời bỏ Nhật bản sang Thụy sĩ. Tôi nhớ lại ngày mới đến Nhật gần 6 năm về trước, tôi mang theo tôi một mối tình. Ấp ủ trong tim mình một nhan sắc cùng với những câu hẹn ước tương lai. Tôi cũng ôm trong trí não một ước mơ với vài tham vọng. Ngày trở lai quê hương có chút ít khả năng để đóng góp vào nơi tôi đã sinh ra, khôn lớn với nhiều gắn bó. 

Nhưng hôm nay, lúc rời xa Nhật bản, tôi đã mất tất cả những gì mà tôi đã mang đến đây. Thay vào đó tôi lại nhận thêm vài lần dang dở, buồn đau trong tim. Còn tương lai của tôi lại được gửi vào tay của định mệnh và may rủi với cuộc đời tha phương cầu thực !

Trước ngày rời khỏi Nhật, tôi đến chào gia đình vài vị giáo sư đã dậy dỗ, giúp đỡ tôi tận tình trong nhiều năm qua. Tôi cũng đến từ giã những người bạn tâm giao và gia đình họ. Vài bà mẹ, các cô em gái, đứa em trai của bạn bè đã ôm tôi. Họ khóc khi chia tay. 

Tôi cũng không quên đến gặp Hitomi, người bạn thân duy nhất của Satoko. Nàng vừa tốt nghiệp xong đại học viện và được tuyển ở lại làm giảng viên cho đại học. Tôi nói tất cả sự thật với Hitomi về những lỗi lầm, những dầy vò, ân hận của tôi trong hơn một năm vừa qua. 

Tôi cũng cho Hitomi biết tình cảm của tôi đối với Satoko vẫn còn nồng nàn, chẳng bao giờ quên được những kỷ niệm của tôi và nàng. Tôi nhờ Hitomi nếu có dịp gặp lại hay liên lạc với Satoko, hãy gửi đến nàng hộ tôi lời cám ơn về những ngày tháng qúa đẹp đẽ, mà nàng đã đem đến cho đời tôi. Và nếu được nói với nàng, tôi sẽ chẳng bao giờ mất nàng trong ký ức của tôi .

Đến Thụy sĩ với tuổi 34 tạm gọi là muộn màng, nhưng tôi vẫn có được những may mắn trong mọi lãnh vực. Nhờ đó tôi mới thấy được ý nghĩa của danh từ ‘‘ Định cư ‘‘. Một năm sau tôi lập gia đình với một người bạn gái Nhật mà tôi quen sau lần dang dở với Satoko.

Mùa hè năm 1982 tôi có dịp cùng vợ con về thăm quê ngoại. Ngoài việc thăm viếng, chào hỏi, ra mắt họ hàng bên ngoại, thăm thầy học và bè bạn. Tôi dành khá nhiều thời gian đi tìm lại những dấu vết ở những nơi kỷ niệm của tôi và Satoko ngày xưa. Phòng tập dương cầm trong đại học, những con đường, công viên, vũ trường và cả bến taxi… Tôi đến các nơi đó cố tìm lại dư âm của mối tình qúa đẹp mà tôi đã dại khờ làm nó dở dang ! 

Tôi gặp lại Hitomi, nàng cho tôi biết Satoko không được may mắn lắm trong đời sống gia đình. Sự lủng củng xẩy ra thường xuyên giữa nàng và gia đình chồng, có lẽ vì hơn 4 năm lấy nhau nhưng chưa có con. Hiện nay Satoko đang dậy âm nhạc cho một trường trung học ở Nagasaki. Tôi nghe tin không vui đó trong tâm trạng ngẩn ngơ, ái ngại. Thương xót cho cố nhân, nhan sắc mà tôi nghĩ rằng nó được sinh ra để được nhận những chiều chuộng, yêu mến vì vẻ đẹp diễm kiều, mong manh của nó.

Cuối năm đó, tôi nhận được thư của Hitomi báo tin, nàng đã lập gia đình và đã xin nghỉ dậy cho đại học để theo chồng lên Sendai, một tỉnh ở miền bắc Nhật bản. Hitomi cũng cho tôi biết thêm một tin rất buồn, làm tôi lịm người xót đau. Gia đình Satoko đã bị đổ vỡ ! Satoko đã rời Nagasaki lên Osaka dậy học và sống một mình ở đó. Hitomi còn cho tôi biết thêm, có lẽ qúa buồn đau vì thất vọng Satoko chỉ điện thoại và không muốn cho nàng biết địa chỉ !

&

Tết dương lịch năm 1984 ( ngưòi Nhật ăn tết theo dương lịch ),tôi lại dẫn vợ con về thăm quê ngoại, thăm thầy học và bè bạn. Tôi cũng trở lại những chốn ngày xưa để nhớ đến bóng hình mà tôi chưa quên, như lần vừa qua.

Một buổi chiều khá lạnh giữa mùa đông dù bầu trời trong sáng với nắng vàng chói lọi. Một mình tôi đến ngồi trong quán cà phê ở Tenmonkan. Nơi mà rất nhiều lần, ngày xưa tôi và Satoko vẫn đến đó ngồi ngắm nhìn người qua lại bên ngoài khung kính. 

Đang lúc tôi để mắt bâng quơ theo những đám đông dập dìu ở bên ngoài. Tôi giật mình, sửng sốt khi thấy Satoko,nàng đang đi một mình, chậm rãi như một kẻ nhàn du. Tôi vội vàng đến quầy trả tiền, rồi chạy theo với hy vọng những chuyến xe bus hay xe điện nào đó không cướp mất nhan sắc mà tôi đã kiếm tìm, ấp ủ nhiều năm qua.

Khi đến gần nàng, tôi im lặng chậm rãi đi theo, cố đè nén cảm xúc từ một ngẫu nhiên kỳ lạ. Cũng để nhìn rõ sự đổi thay của nhan sắc diễm kiều xa xưa mà tôi vẫn còn yêu… Satoko vẫn thế, vẫn nét bình thản, vẫn dáng dấp mong manh. Vẫn bàn tay trắng muốt ép nhẹ lấy chiếc xách tay đeo trên bờ vai, thả dài theo thân mình. Măc dầu với cái tuổi 28,thời gian không còn để lại cho nàng nét nhí nhảnh, ngập ngừng, e lệ của cô gái tuổi 22, 23 như ngày xưa nữa. Nhưng nàng vẫn đẹp,vẫn qúi phái, sang trọng của một người thiếu phụ. 

Cái thay đổi lớn nhất mà tôi nhận ra ngay, khi vừa nhìn thấy nàng, đó là trang phục của nàng, không còn là mầu trắng ngày xưa nữa. Bây giờ, Satoko với chiếc jupe nhiều mầu, cái áo vest vàng nhạt lẫn lộn mầu chỉ đỏ nâu… 

Nghe tôi gọi nhẹ, nàng quay lại với tất cả ngạc nhiên, mừng rỡ nhìn tôi .Trong khi tôi cũng đứng lại ngẩn ngơ, cảm động ! Chúng tôi nhìn nhau, sự im lặng nặng nề xen kẽ vào giữa chúng tôi cùng với cảm giác khó thở, ngỡ ngàng của lần tái ngộ ngẫu nhiên. Tâm hồn chúng tôi hình như đang bị bao trùm bởi nỗi nhói đau vì dở dang, lỡ điệu. Vì thời gian, tuổi tác và định mệnh !

-Anh Dương, anh lại về đây! Có thật chúng mình đang gặp nhau không anh ? Vợ và con của anh ở đâu ? Tại sao anh đi một mình ? Anh vẫn khỏe chứ ?

Satoko sững sờ nàng hỏi tôi dồn dập. Hình như nàng cố néo lấy một sự thật là chúng tôi lại gặp nhau. Nhưng cũng có thể trong ký ức, trong tưởng tượng của nàng đang sống lại với những kỷ niệm ngày xưa ân ái của chúng tôi ! Tim tôi nhói đau, tôi không biết nói với nàng điều gì trước hết.Trong hồn tôi, chất chứa biết bao nhiêu nỗi nhớ nhung của gần 5 năm trời xa cách ! 

Nhìn đôi mắt hiền dịu của nàng, tôi chợt liên tưởng đến những lần nàng nhắm mắt nhè nhẹ, như đưa tất cả cảm xúc vào âm thanh trong những lần nàng dạo dương cầm cho tôi nghe. Bây giờ đôi mắt đó đang mở lớn vì ngạc nhiên nhưng cũng không dấu được nét buồn đau kín đáo. Rồi tôi thấy đôi dòng lệ long lanh chảy dài xuống khóe mắt nàng. Tôi nói với nàng :

-Anh vẫn khỏe, anh đã về đây hai lần. Lần nào anh cũng đến những nơi kỷ niệm của chúng mình để tìm lại những cảm xúc xa xưa, mong được gặp lại em, Satoko ạ. Vợ con anh cũng về đây hiện đang ở nhà ông bà ngoại. Thời gian qua mau qúa phải không em !

Im lặng một chút, như để đè nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng mình, tôi nói tiếp :

-Đã gần 5 năm rồi, biết bao nhiêu đổi thay nơi anh, nơi em. Nhưng có một điều chẳng bao giờ đổi thay với anh, đó là anh vẫn yêu mầu trắng. Mầu trắng xa xưa của em,của anh, của lần đầu chúng ta gặp nhau dưới những tàng cây Anh Đào đang nở rộ. Màu trắng của những ngày tháng chúng ta yêu nhau và cũng của lần cuối cùng , ngày chúng ta buồn bã xa nhau !

– Hãy quên nó đi anh ạ, em chẳng bao giờ mặc lại những trang phục mầu trắng ngày xưa nữa. Nó đã đi vào qúa khứ của buồn đau, vỡ đổ rồi ! Nó đã bị thời gian cùng với khổ não của đường đời làm hoen ố rồi Dương ạ. Em trở lại Kagoshima chỉ vài ngày tết, gặp lại gia đình ba mẹ em và cũng để nhìn lại nơi em đã có mối tình đẹp đẽ. Nhưng em đã lầm lẫn bước đi chỉ vì một giận hờn nhỏ bé. Em về đây, cũng như anh. Em đi lại những nơi kỷ niệm để tìm lại những dư hương, những kỷ niệm của mối tình mà tự ái của em đã làm nó dở dang ! 

Tiếng nói của nàng bị ngắt khúc, ngập ngừng vì cảm xúc dâng trào, vì những giọt lệ đang chẩy xuống gò má của nàng. 

Chúng tôi lại dẫn nhau vào quán cà phê của 5 năm về trước để tâm sự, nhưng cũng để đau xót cho thời gian và cho lần yêu dang dở. Satoko kể cho tôi nghe những thăng trầm, bất hạnh của nàng sau ngày kết hôn, đưa đến đổ vở ly tan. Cuối cùng nàng tóm tắt câu chuyện buồn đau của đời mình bằng câu nói của Balzac : ‘‘ Hôn nhân là con đường đưa người ta đến thiên đàng, nhưng nếu nhầm lẫn nó sẽ dắt người ta đến điạ ngục ‘‘ . Em đã nhầm lẫn anh ạ ! ‘’

Chúng tôi ngồi trong quán cà phê khá lâu, nhìn qua khung cửa sổ. Bên ngoài, trời chợt đổ lạnh. Tuyết bắt đầu rơi, những hạt tuyết rất nhẹ, mong manh lăn tăn, chơi vơi bay theo gío. Nhìn những bông tuyết lấp lánh phản chiếu ánh sáng của những ngọn đèn đường ban đêm làm cho tôi có cảm tưởng như những cánh hoa anh đào tung bay trong gío. Trong một ngày mùa xuân xa xưa dạo ấy đã đưa chúng tôi đến gần nhau ! 

Đến một lúc khi bầu trời đã thực sự vào đêm, bên ngoài quán cà phê tuyết vẫn rơi, rơi nhiều hơn ! Satoko nắm nhẹ bàn tay tôi, nhìn tôi ánh mắt rất buồn, nàng nói :

-Chúng ta nên chia tay anh ạ. Ngày mai em trở lại Osaka, chẳng biết bao giờ chúng ta lại có dịp gặp lại nhau anh nhỉ ?

Tôi hỏi điạ chỉ của nàng. Sau một lúc im lặng, suy nghĩ Satoko khẽ lắc đầu buồn bã nhìn tôi, nàng nói:

-Có lẽ chúng mình chẳng nên tìm gặp nhau làm gì nữa anh ạ ! định mệnh đã an bài tất cả rồi, gặp lại nhau chỉ đem đến buồn tủi, xót đau mà thôi. Hãy dành lấy những lúc đi tìm nhau ở những nơi kỷ niệm. Mong đợi một ngẫu nhiên nào đó để gặp nhau thoáng qua, trong phút chốc , có lẽ đẹp hơn, xúc động hơn Dương ạ. 

Nói đến đó, Satoko im lặng buồn bã đưa mắt ra bên ngoài quán cà phê. Nhìn vài cặp tình nhân ôm sát lấy nhau co ro bước vội dưới những bông tuyết trắng mong manh đang rơi phủ lên thân mình họ. Nàng buông tiến thở dài rồi nói tiếp với tôi : 

-Rất có thể lần nào đó em có dịp du lịch Thụy sĩ, thế giới của cô bé Heidi và tuyết phủ. Biết đâu trên đường phố hay trên đỉnh một ngọn núi, một sườn đồi… em lại gặp được anh. Hay vào một dịp nào đó, anh lại về thăm Nhật bản như hôm nay chẳng hạn. Chúng mình lại gặp nhau, nhìn thấy những đổi thay của nhau… đó không phải là điều thích thú sao anh ? Ngẫu nhiên của lần tương phùng, có lẽ nó đẹp và cảm động hơn anh ạ.

Tôi không biết nói gì hơn là im lặng,chấp nhận sự giải quyết qúa phủ phàng của nàng. Thật vậy gặp nhau để làm gì, khi ngang trái đã xen vào giữa tôi và nàng ! khi định mệnh và ước mơ của chúng tôi đã lỗi điệu ! Khi cuộc sống và trách nhiệm đã kết nối với gia đình để đẩy chúng tôi ra xa. Cuối cùng tôi buồn rầu nói với nàng :

-Anh muốn thêm một lần nữa gọi taxi đưa em về như ngày xưa, rồi chúng mình từ gĩa nhau Satoko nhé .

Nàng gật đầu nhẹ, tôi lại thấy đôi mắt hiền lành của nàng long lanh ngấn lệ ! 

Chúng tôi rời quán cà phê, im lặng đi bên nhau. Hình như cả hai chúng tôi cùng nghe thấy vài âm vang rất buồn của một bản nhạc nói đến sự chia ly đang xen kẽ vào giữa hai tâm hồn chúng tôi. 

Đến góc con đường, vẫn vài chiếc taxi đợi chờ rước khách. Vẫn những âm thanh ồn ào phát ra từ vài quán ăn nhậu gần đó. Vẫn cái nhá nhem của vài bóng đèn ban đêm xa xưa. Tôi chợt cảm thấy tim mình nhói đau. Tôi biết rằng gọi taxi cho nàng lần này không phải giống như 5 năm về trước nữa. Ngày ấy tôi chỉ mang ít cảm giác vấn vương của tạm biệt. Nhưng bây giờ, tôi có cảm tưởng chuyến taxi này sẽ mang nàng đi rất xa, và chúng tôi sẽ miên viễn xa nhau !

Trước khi bước lên taxi Satoko xiết nhẹ bàn tay tôi nàng nói:

-Em yêu anh, mãi mãi yêu anh. Em sẽ giữ mãi kỷ niệm, hình bóng của anh. Em đi nhé, Sayonara ! 

Tôi chỉ biết im lặng cùng với nỗi đau xót của lần gặp lại thoáng qua rồi xa nhau vội vã. Tôi đứng nhìn theo chiếc taxi khuất ở góc đường như cố niú kéo lấy một dung nhan, một nhan sắc của một lần tôi đã yêu và cũng của một lần lỡ điệu trong đời tôi ! 

Tôi chợt nhớ đến bài hát xa xưa ‘‘Shiroi iro wa kohibito no iro ‘‘ của Kitayama, mà Satoko đã nhiều lần dạo dương cầm và hát cho tôi nghe. Tôi còn nhớ vài câu trong bài hát kỷ niệm đó : ‘‘ Mầu đỏ ráng chiều là mầu của nhớ thương. Mầu xanh da trời là mầu của kỷ niệm. Mầu hoa bách hợp (một loại hoa rất nhỏ, có nhiều cánh xếp lên nhau, còn gọi là hoa bụi ) là mầu của mối tình đầu. Còn mầu trắng là mầu của người yêu….‘‘ Tôi muốn thêm vào bản nhạc đó một mầu sắc khác, màu của tôi và Satoko đó là ‘‘ Mầu vàng lá úa của mùa thu là mầu của lỗi điệu, dở dang !‘‘.

&

Mùa nghỉ hè năm 1993, gia đình tôi lại về thăm Nhật bản. Cũng như những lần trước,tôi lại một mình đến công viên dọc theo bờ biển của thành phố Kagoshima. Nơi tôi đã gặp Satoko đầu tiên của gần 15 năm về trước. Ngồi trên chiếc ghế đá, dưới tàng cây hoa anh đào xanh mướt tôi miên man nhớ đến kỷ niệm của một mùa xuân trong qúa khứ. Mùa xuân của 15 năm về trước. Ngày đó, tôi đã gặp Satoko nơi đây, lúc nàng là cô sinh viên sắp sửa ra trường, tôi vừa đi làm việc được một năm. 

Tôi nhớ đến mầu trắng trang phục cố hữu của nàng. Nhớ đến buổi đầu tiên chúng tôi quen nhau, nàng đàn dương cầm cho tôi nghe. Nàng giận dỗi khi tôi vô tình nhắc đến mối tình xa cũ của tôi … Bây giờ chúng tôi đã xa nhau qúa lâu rồi ! Mái tóc tôi đã điểm sương theo với thời gian và tiếc nuối . Chẳng còn gì ngoài những kỷ niệm của một mối tình đẹp đẽ, dang dở nữa ! 

Trong khi đang trầm mình vào dĩ vãng, tiếng gọi tên tôi nhè nhẹ, làm tôi giật mình quay lại .Tôi bàng hoàng nhìn thấy Mayumi, người qủan thủ thư viện ngày xưa ! Nàng cùng đi dạo với một cô bé khoảng 10, 11 tuổi, có lẽ là con của nàng. Trong lúc tôi còn đang ngỡ ngàng với sự hội ngộ. Mayumi hỏi tôi dồn dập :

– Anh khỏe mạnh không ? Anh trở lại đây bao giờ ? Sao anh ra đây một mình? Hình như anh đang chờ đợi ai thì phải ?

Nàng hỏi dồn dập trong ánh mắt mang nhiều thắc mắt! Tôi nhìn nàng và cô bé gái xinh xắn vui tươi bên mẹ, tôi đoán Mayumi đang sống trong hạnh phúc. Tôi trả lời nàng trong dáng điệu và giọng nói khá buồn :

-Anh vẫn mạnh khỏe, còn em và gia đình chắc chắn đều tốt đẹp ? Anh ra đây để nhớ lại và cũng để chờ đợi một mầu trắng, mầu trắng mà anh đã mất nó ngày xưa em ạ ! Nhưng đã nhiều năm rồi, mỗi lần anh về thăm Kagoshima, anh vẫn đến đây. Anh vẫn đợi chờ,tìm kiếm, nhưng anh vẫn chưa bao giờ gặp lại Mayumi ạ .

Mayumi nhìn tôi im lặng, có lẽ nàng đã hiểu những gì tôi muốn nói. Lúc này tôi mới có dịp quan sát kỹ lưỡng người thiếu nử quản thủ thư viện, người đã giúp tôi rất nhiều trong việc học hành và tốt nghiệp của tôi ngày xưa. Cũng là người trong lần sinh nhật của nàng, tôi đã yếu lòng để rồi gây lên một lầm lỡ, khởi đầu cho thêm một lần nữa dở dang trong đời tôi. 

Mayumi không già lắm so với thời gian. Nàng vẫn đẹp, nét tự tin,vững trãi vẫn tiềm tàng trong giọng nói, dáng điệu của nàng. Con người của Mayumi có thể nói hoàn toàn đối chọi với dáng điệu nhỏ nhẹ,mong manh rụt rè của Satoko. 

Mayumi quay lại nói với cô con gái vài câu. Cô bé sung sướng rời tay mẹ chạy ra bãi cỏ đùa dỡn với vài con chim bồ câu. Nàng nhìn tôi nhãn quang có đôi chút giận dỗi, hờn trách, nàng nói :

– Mười lăm năm rồi, anh vẫn không quên được Satoko sao ? Chỉ có nàng duy nhất để anh nhớ thương sao ? 

Nghe nàng nói, tôi im lặng nhìn ra đằng xa một cách mông lung. Trong ảo giác hình như tôi đang nhìn thấy bóng dáng mầu trắng yêu kiều,thanh thoát của Satoko. Nàng đang chập chờn đùa dỡn với những cành hoa cosmos ẻo lả trong công viên . Nàng đang nhìn tôi mỉm cười chế diễu ! Trong đôi mắt của nàng có cái gì giận dỗi, buồn đau ! …

– Anh Dương ! Anh đang nghĩ gì vậy ? Tại sao anh không trả lời em ? 

Tôi giật mình vì câu hỏi của Mayumi, đã kéo tôi ra khỏi ảo giác. Tôi nhìn Mayumi ánh mắt buồn bã.Tôi nói :

-Anh vẫn nhớ, chẳng bao giờ anh quên được những kỷ niệm của những nhan sắc đã đến với đời anh, trong đó có cả em nưã Mayumi ạ. Nhưng Satoko thật đáng thương, nếu nàng có hạnh phúc như em, như Hitomi. Có lẽ với thời gian và xa cách anh cũng chỉ để hình bóng nàng, cũng như hình bóng của em vào một góc nào đó trong ký ức của anh mà thôi. Anh sẽ mãi mãi gìn giữ và coi như những kỷ niệm đẹp đẽ trong đời anh …

Im lặng một tí,rồi tôi buồn rầu nói tiếp với Mayumi: 

-Nhưng tội nghiệp Satoko qúa. Bóng dáng mong manh, thanh thoát đó không phải sinh ra để chịu đựng những khổ ải em ạ . Anh không quên, chẳng bao giờ quên được mầu trắng kỷ niệm của nàng và cũng là của anh. Mayumi ạ.

Mayumi im lặng khi nghe tôi nói, nàng nhìn tôi với anh mắt dấu dịu hơn. Có thể ký ức nàng đang trở lại với đêm sinh nhật hơn 14 năm về trước, chúng tôi đi khiêu vũ với nhau… ! để rồi đến bây giờ, tôi là kẻ mang nhiều nỗi ăn năn vì lầm lỗi ! Mãi sau Mayumi mới nhỏ nhẹ nói với tôi :

-Có lẽ anh vẫn còn giận em lắm phải không ? hãy tha lỗi cho em nhé Dương ! 

-Em chẳng có lỗi gì, anh cũng chưa bao giờ giận em cả, tất cả là định mệnh ! Mà đã là định mệnh thì chúng ta đành chấp nhận thôi em ạ .

&

Đến nay đã gần 16 năm, kể từ ngày ngẫu nhiên tôi gặp lại Satoko trong lần trở lại Kagoshima. Cũng là lần đầu tiên tôi thấy nàng không trang phục mầu trắng. Cũng là lần tái ngộ cuối cùng,tôi tiễn nàng lên chiếc xe taxi. Từ đó chẳng bao giờ tôi gặp lại nàng lần nào nữa, mặc dầu tôi đã trở lại Nhật bản nhiều lần. Không một lần nào tôi quên dành thời gian đến những nơi hò hẹn ngày xưa. Mong tìm lại một vài dư âm và cũng hy vọng một ngẫu nhiên, một kỳ ngộ để gặp lại nàng. Nhưng tôi đến rồi tôi lại trở về với niềm xót xa, thất vọng !

Vâng chỉ có thế, thời gian vẫn trôi nhưng ký ức tôi vẫn dành một góc rất đẹp đẽ cho nhan sắc ngày xưa mà tôi vẫn còn yêu. Tôi cũng biết rằng ngang trái và thời gian đã xen kẽ vào đời sống của tôi và nàng. Gặp nhau cũng chẳng đổi thay được những oái oăm của định mệnh, những éo le của lỡ làng. Nhưng tình yêu có những cái kỳ lạ, có một loại ngôn ngữ riêng biệt mà không ai dám tự hào hiểu biết rõ ràng về nó.

Bản nhạc ‘‘ Shiroi iro wa kohibito no iro ‘‘ của Kitayama, đã qúa cũ với thời gian. Những người trẻ tuổi Nhật bản ngày nay gần như chẳng một ai biết đến bản nhạc trữ tình, lãng mạn đó nữa. Nhưng tôi không bao giờ quên được, bởi vì với nó tôi đã hiểu biết thêm ý nghĩa của mầu trắng trong tình yêu. 

Thời gian ơi, với âm thanh ngọt ngào mi đã dẫn ta đến với đợi chờ, hò hẹn của yêu đương. Nhưng cũng với âm thanh đó ngươi lại đưa đến cho ta những dở dang lỗi điệu. Những ngón tay phù thủy sắc bén của mi, cấu xé tâm hồn ta với những vết tích đớn đau của gìa nua, muộn màng, ngang trái. Đừng bắt ta phải đợi chờ nữa, hỡi thời gian. Hãy cho ta thêm một ân hụê, một ngẫu nhiên để ta gặp lại nàng, nhan sắc đã đến với đời ta trong hoan lạc, nhưng rồi xa ta trong chua xót, đớn đau…!

Thảo luận cho bài: "Mầu Trắng là mầu của người yêu ( Shiroi iro wa kohibito no iro )"