May mắn

Tác giả:

“Lucky I’m in love with my best friend”

***

Một buổi tối chẳng an lành như nó vốn dĩ từ lúc con Thùy bước chân vào cái ổ lợn đội lốt căn phòng ngủ của Huy.

Bây giờ đã qua hai tiếng tính từ khi con dở hơi kia xồng xộc xông vào phòng hắn đúng kiểu đòi nợ máu rồi chẳng đợi thằng bé hết bàng hoàng và thảng thốt, bật ra khỏi miệng đúng bốn từ, tính cả tên hắn được nhắc đến trong câu nói đầy cảm thán ấy:

– Huy, tao bị đá.

Ngoài bốn từ ấy ra Huy thề là hắn không thể nghe nổi con dở hơi kia nói cái vẹo gì ngoại trừ “ứ, ứ, hứ hứ”.

Chính Huy cũng hơi bị bất ngờ về việc mình có thể kiên nhẫn ngồi đây nghe con Thùy lải nhải những thứ chảng có lấy một phần trăn liên quan tới hắn.

– Thế rốt cuộc chuyện là cái thằng. . . ờ ờ, thằng ấy tên gì nhỉ?

– Thắng. . . ức ức ức TxT

– Thắng.

Rốt cuộc giờ nó đá mày vì một con khác, còn mày thì ngồi đây, lải nhải đau đớn, có tới mức ấy không Thùy?

– Mày thì biết cái gì? Tao không muốn nó đối xử với tao như thế. . . Mày hiểu không?

Huy nhấc chân, quay chiếc ghế xoay.

Hắn quay lưng lại với Thùy. Thật lòng mà nói nếu đứa đang ngồi trong phòng hắn lải nhải về một bi kịch tình yêu thấm đẫm nước mắt và nước mũi kia không phải bạn thân hắn thì Huy thề hắn sẽ tung một cước cho con kia bay xuống tận cuối phố. Đây chẳng phải lần đầu con Thùy như thế này. Huy thừa biết mà. Hắn vẫn còn nhớ, với những “mối tình” – ta tạm gọi như thế – với những mối tình thế này, Thùy chẳng bền lâu với bất kì một ai mà nó cũng chẳng thể đau lòng quá lâu với bất kì một ai. Mẫu người Thùy thích có thể là bất kì ai đó – trừ Huy – theo suy nghĩ của hắn. Huy còn nhớ mang máng một vài thằng từng là người yêu của Thùy: một anh đội trưởng bóng rổ lớn hơn 2 tuổi, 1 cậu bạn cùng lớp tiếng Anh, thậm chí là một thằng nhóc con kém một tuổi. Ai cũng có thể trở thành người yêu Thùy miễn có thể làm nó vui. Chẳng bao giờ Thùy hiểu cách yêu đương của nó có ảnh hưởng gì tới những người xung quanh – như Huy – hay không.

images1224103_mayman

Huy quen Thùy từ đầu cấp hai, tới nay cũng được gọi là gần chục năm.

Hắn chắc là thằng con trai duy nhất không được chứng kiến những điệu bộ dễ thương, những lời nói ngọt như nước mía pha đường phèn của con bạn thân . Thay vào đó, trong suốt gần chục năm qua là những “mày- tao” “con điên – thằng dở” v. . . v. . . Nếu lối sống yêu đương vô tội vạ là sở thích của một đứa bạn thân thì nhắc nhở vài lần Huy sẽ phát chán mà không quan tâm nữa bởi vốn dĩ Huy chẳng bao giờ muốn quan tâm tới những việc chẳng liên quan tới mình. Nhưng với một người bạn thân hắn thích gần chục năm qua thì khác. . .

Huy nhớ ngày hắn gặp Thùy, chả hiểu ý trời thế nào lại làm cho con bé trắng ngọt, có đôi mắt cười kia lọt vào tâm trí hắn.

Tới cuối năm, với tâm tưởng năm sau sẽ chia lớp nên Huy rút hết can đảm của mình, nhét vào balo Thùy một cái kẹo mút cầu vồng với tờ giấy gấp tư: “Làm bạn gái tớ nhé!” Sáng hôm sau con bé tới lớp, ném vào mặt Huy tờ giấy, tim thằng bé như quả bóng da bị đập liên tọi xuống sàn xi măng bám bụi, Thùy chẳng buồn quan tâm tới vẻ mặt của Huy, nó phán câu xanh rờn: “Mày xem hộ tao cái này của thằng nào phát! Tỏ tình mà cho mỗi cái kẹo mút, kẹt sỉ. ” Kể từ giây phút đó Huy hiểu nếu không đập thẳng vào mặt thì Thùy chẳng bao giờ biết cái thằng kẹt sỉ ấy tên Huy.

Thảo luận cho bài: "May mắn"