Mẹ biết con sẽ là cô gái mạnh mẽ

Tác giả:

– Đừng khóc nhé con! Dù có chuyện gì xảy ra mẹ vẫn luôn ở bên cạnh con.

– Mẹ ơi, đừng khóc. Dù chuyện khủng khiếp hay tồi tệ đến đâu con sẽ không rời xa mẹ.

***

Chiếc xe cứu thương lao vun vút trong làn mưa xối xả rồi dừng lại ở một bệnh viện lớn trong thành phố. Các bác sĩ vội vã tiến đến chiếc xe, nhanh chóng đưa cô bé đến phòng cấp cứu ‘Nhanh lên. Đứa trẻ đang rất nguy kịch’. Vị bác sĩ với khuôn mặt lo âu thúc giục những đồng nghiệp khác của mình. Áo cô bé ướt sũng, bùn đất bám đầy, loang vệt máu ở quần và ở cổ. Dáng vẻ tội nghiệp của đứa trẻ khuất sau cánh cửa lạnh lùng cuả phòng cấp cứu . Còn lại mưa, rả rích, rả rích… trong đêm tối đen kịt

Đừng làm như vậy. Đó là con gái tôi…

me-biet-con-la-co-gai-manh-me

Tôi bước vào căn phòng ngập tràn màu trắng, mùi thuốc khử trùng xốc thẳng vào mũi, hơi lạnh từ đâu phả lại. Lạnh lẽo. Bước những bước chân khập khững , tôi tiến lại gần chiếc giường nơi con gái tôi đang nằm đó. Nước mắt bắt đầu lăn dài, chảy xuống chẳng ngừng nghỉ. Tôi nhớ con tôi có đôi mắt biết cười , chiếc răng khểnh rất duyên. Con gái tôi hay cười , yêu đời và tràn đầy sức sống. Vậy mà! Bây giờ An Thiên của tôi lại đang nằm im lặng, chẳng lên tiếng. Đôi mắt của nó thâm tím, nơi khóe mắt tụ những cục máu đen. Vết xước dài trên mặt, môi bị dập, nứt mẻ, nhợt nhạt. Cánh tay gầy guộc của An Thiên nối với những sợi dây chuyền dài loằng ngoằng. An Thiên đã rất đau. ‘Mẹ xin lỗi’ Nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của con, hàng lệ mặn chát nóng hổi chảy hoài trên gò má… Gần một giờ sáng, con bé bỗng tỉnh dậy, hé đôi mắt yếu ớt nhìn tôi, cánh tay gầy giơ lên vịn vào cánh tay mẹ, tưởng như vịn hi vọng đang đánh mất. Nước mắt lăn vào mái tóc con gái, từng đợt cảm xúc bị kìm chặt nhiều giờ bỗng bật lên

– Con. . con sợ lắm mẹ ơi! Câu nói ngập ngừng, thỏ thẻ của con vang lên, nỗi đau con đang cất tiếng. Trái tim tôi run lên những đợt đau,

– Mẹ đây. Đừng sợ mà con. Mẹ vẫn luôn ở bên con. Vòng cánh tay của mình ôm lấy đứa con gái bé bỏng, nỗi xót xa trào dâng trong lòng người mẹ. Tay tôi quá bé nhỏ, quá run, quá bất lực, đôi lúc tôi chẳng thể bảo vệ được con mình, Tôi là một người mẹ tồi.

Bác sĩ và cảnh sát nói điều tôi chẳng muốn nghe, chẳng hiểu, chẳng dám nhận. Con gái tôi đã bị hai thằng cưỡng hiếp. Chúng đã hành hạ con gái tôi suốt hai giờ đồng hồ. “bọn khốn nạn. Sao chúng dám làm vậy với con gái tôi. ‘An Thiên của tôi, con bé mới vừa bước qua sinh nhật lần thứ mười bảy. Những tổn thương của chúng gây ra quá nặng nề với con gái của tôi. Vết thương sâu hoắm hằn lên thân xác và cả tâm hồn thơ dại của An Nhiên. Làm sao, tôi phải làm gì đây?Người tôi lạnh toát sau những câu nói lạnh lùng ấy. Bàn tay tôi bấu chặt vào nhau, nắm chặt vào, tôi đang cố để tay hết run lên nhưng dường như không thể.

An Thiên vẫn giữ im lặng trong suốt một tuần qua. Con không cười, không khóc cũng không nói gì . Con lánh tránh những người con gặp, An Thiên vẫn đưa ánh mắt thẫn thờ nhìn tôi. Nó ngước nhìn căn phòng, rồi lại nhắm nghiền mắt lại. Con có lẽ vẫn chìm vào những cơn ác mộng, dày vò trong thứ đen tối của cơn mơ. An Thiên vẫn hoảng loạn và sợ sệt mỗi khi đêm về.

Thảo luận cho bài: "Mẹ biết con sẽ là cô gái mạnh mẽ"