Mẹ đĩ

Tác giả:

“Mẹ ơi! Hôm nay con nghe người ta nói mẹ là ca ve đấy. Mấy nhỏ bạn con cũng nói nhưng con không hiểu, ca ve là gì vậy mẹ?”

***

Trở mình trên giường, tôi bắt đầu cảm giác được cái lạnh như đang vồ lấy, bọc siết da thịt mình. Hình như đêm qua trời mưa lớn thì phải. Mưa đã lén lút trút nước vào lúc tôi lịm đi và chợp mắt. Vậy là tôi lại không thể hoà cùng vào mưa, để tắm cho sạch nỗi buồn đang nhầy nhụa chảy dài khắp người mình. Khổ thật!

Cuộc sống của người cô đơn đôi lúc cũng làm tôi thấy tủi thân hơn. Nhưng tôi là người không muốn quan tâm nhiều đến đàn ông. Hai tiếng “đàn ông” nghe lớn lao và trách nhiệm đó đã mang đến cho tôi không ít những hờn tủi.

me-di

Mới mấy tuổi đầu tôi đã bị người ta nhìn bằng ánh mắt soi mói, kinh tởm. Lúc nào người ta cũng coi tôi như nghiệt chủng. Người ta gọi mẹ tôi là ca ve. Lúc đầu tôi chẳng hiểu hai từ đó có nghĩa là gì? Tôi thấy hay hay cũng nhẩm theo thích thú.

– Mẹ ơi! Hôm nay con nghe người ta nói mẹ là ca ve đấy. Mấy nhỏ bạn con cũng nói nhưng con không hiểu, ca ve là gì vậy mẹ?

Đó là câu hỏi đầu tiên năm tôi 5 tuổi. Tôi đâu biết cái ngây thơ của mình đã vô tình quất vào tim mẹ những lằn roi rát bỏng.

Rồi sau đó một thời gian dài tôi không được gặp mẹ. Mẹ gởi tôi về ngoại, năm đó tôi vào lớp một. Tôi nhớ không nhầm thì trong quãng đời đi học, mẹ chưa bao giờ đi họp phụ huynh cho tôi lần nào.

Tôi không có ba.

***

Lúc nhỏ tôi học bét đến nỗi giữ vị trí khoá sổ. Mỗi lần họp phụ huynh về ngoại lại trút cơn tức giận lên đầu tôi. Có một lần kết quả tệ quá, ngoại lại sẵn có chuyện không vui, chính ngoại cũng buông vào tai tôi những lời lẽ cay cú:

– Mày có ăn học thì đừng để người ta phỉ nhổ. Hay muốn làm đĩ cả lũ hả?

Lúc đó tôi cũng dần ngẫm ra được hai từ ” làm đĩ”. Mỗi lần nói ra cả bà và mẹ đau đớn như quằn quậy trong vũng bùn sền bẩn của chính mình.

Tôi nghĩ bà ngoại không thương tôi. Tuổi thơ của tôi vui thì ít nhưng bất hạnh thì nhiều, bất hạnh – tôi nghĩ là vậy. Bởi trong kí ức tuổi thơ tôi dường như không có gì để nhớ, không có lấy một người bạn thân. Lúc nào cũng lầm lì, nhìn người ta chơi đùa vui vẻ mà đôi lúc thèm muốn.

Mẹ tháng nào cũng gởi tiền về cho ngoại. Tôi nhớ mẹ lắm, nhưng ngoại chỉ nói, mẹ tôi đi làm rồi ở xa, tôi không thể lên đó được. Mẹ sống một mình chăng? Chắc mẹ sẽ buồn lắm! Cái đầu óc đơn giản của tôi làm sao hình dung rõ nét về công việc của mẹ là gì.

Rồi một buổi chiều, chiều ba mươi tết thì phải. Mẹ về thăm tôi, mẹ mua rất nhiều quà : Áo quần, giày dép và cả một con búp bê biết cười thật to nữa. Mẹ còn mua cho bà ngoại chiếc khăn quàng cổ nhung, chỉ có dịp trọng đại ngoại mới quàng vào. Đột nhiên tôi ghét cái mùi nước hoa đặc khét tỏa ra từ mẹ.

– Pha Lê ngoan, ở nhà nhớ nghe lời ngoại. Ít bữa về mẹ mua quà cho Pha Lê nữa nghen!

Mẹ nói yêu tôi mà tiếng nói đã chan hòa nước mắt.

me-di-1

Có lần mẹ nói, tôi không giống mẹ cũng không giống bà ngoại. Ngoại tôi ngày xưa là hoa khôi trong làng, rồi đến mẹ cũng vậy. Tôi không mặn mà giống mẹ, có lẽ tôi giống người mà tôi thoáng nghĩ là cha. Nhưng cái phổng phao của đứa con gái mới lớn cũng làm người ta chú ý như đón chờ một ca ve con.

Thảo luận cho bài: "Mẹ đĩ"