Mẹ ơi! Con thèm…

Tác giả:

– Mẹ làm chi mà nhìn Nhã Quyên ghê rứa, mẹ làm cổ đỏ hết cả mặt lên rồi kìa.

– À! ừ! Không có chi, tại mẹ thấy con bé giống một người bạn cũ thời sinh viên…

***

Chuông điện thoại đổ dồn, bà Mộc Cầm thả vội cây viết bên tập giáo án viết dở, nhẹ nhàng nhấc mấy, giọng điềm tĩnh như lâu nay vẫn có.

– Alô! Tôi, Mộc Cầm nghe đây ạ!

– Mẹ ạ! Con Anh Quân đây mẹ ơi! Mẹ khỏe không mẹ?

– Ừ! Mẹ khỏe. Răng, cậu gọi tui có việc chi, xin tiền nữa phải không?

– Mẹ thiệt tình, cứ phải xin tiền con mới điện mẹ chắc! con trịnh trọng tuyên bố với mẹ là con đã kiếm được việc làm và chiều nay con sẽ đưa bạn gái về giới thiệu với ba, mẹ!

– Cái thằng…! Kiếm được việc không lo đi làm lại lo chơi. Muốn có vợ rồi hả? Tui là tui không chịu trách nhiệm nuôi cả vợ con anh mô đó nợ!

– Rứa mẹ không muốn có cháu nội nối dõi à?

Vẫn như mọi khi, nói đến đó Anh Quân cúp máy mà chẳng để bà Mộc Cầm kịp dặn dò gì thêm. Thôi thì xem như thói quen. Ban đầu, bà giận thằng con trai lắm lắm. Mấy lúc bà bảo con sao vô lễ, nói chuyện điện thoại với mẹ kiều gì mà chẳng kịp chào mẹ đã cúp máy. Nghe thế, Anh Quân phá lên cười rồi ôm bà đấm đấm lưng mấy cái “Mẹ ơi! Nói ý chính là đủ rồi mà mẹ, con ở đây mẹ tha hồ mà dặn dò, cưng nựng. Thời buổi kinh tế thị trường nói điện thoại nhiều tốn tiền lắm mẹ nợ!”

Bà Mộc Cầm cũng chỉ biết cười cho qua, nhưng cũng từ đó, bà chẳng bao giờ còn trách cứ hay để bụng chuyện cúp điện thoại “ngang xương” của thằng quý tử nữa.

Hôm nay cũng thế, bà khẽ cười rồi quầy quả bước ra sau vườn, bụng thầm nghĩ “Hái mấy trái ổi nếp với ít khế ngọt để tí nữa thằng nhỏ có đưa bạn về thì có cái mà đãi, âu cũng được xem như “cây nhà lá vườn vậy”.

me-oi-con-them

Vốn dĩ từ thời con gái bà Mộc Cầm rất thích cái món ổi nếp với khế ngọt chấm muối ớt. Vậy là, cái vườn ổi và khế có từ thời ông nội của Anh Quân trở thành cầu nối nhân duyên để ba cậu theo đuổi rồi cưới mẹ cậu về làm vợ. Từ ngày bà Mộc Cầm về làm dâu, vườn cây càng trở nên xanh tốt, quanh năm cho trái ngọt. Bà Mộc Cầm chỉ hái một thoáng là đã có cả rổ ổi thơm lựng. Rồi bà lại quay qua thu thu, vén vén căn nhà cho tinh tươm, nấu thêm ấm nước trà xanh.

Xong đâu đấy, bà ra ghế ngồi đợi thằng quý tử.

Trời vừa nhá nhem tối, Anh Quân dắt tay Nhả Quyên bước vào cổng, giọng cậu vang giòn như đứa trẻ được quà từ tay mẹ:

– Mẹ ơi! Bọn con về rồi!

– Ừa! mẹ đây!

Bà Mộc Cầm bước nhanh ra cổng, đon đả cười

– Vào đây đi cháu, ba thằng Quân đi công tác rồi, chắc tuần sau mới về lận, nhà chỉ có mình bác, cháu đừng ngại chi hết!

Nhả Quyên vâng dạ ríu rít rồi khép nép bước theo bà Mộc Cầm vào nhà. Dưới ánh điện sáng tỏ, bà Mộc Cầm nhìn cô gái trẻ. Một giây trôi qua, bà ngồi lặng yên trên ghế mà nghe như có bàn tay vô hình đang đè chặt lồng ngực. “Giống, giống lắm, con bé giống hệt cái người đàn ông phụ bạc đó. Không, không thể như thế được, con bé không thể là con gái của …” Sau bao nhiêu năm rồi mà bà vẫn không thể quên được người đó, người đã nỡ cướp mất đời con gái trong trắng, trái tim yêu say đắm lẫn đứa con chưa kịp chào đời của bà rồi quay lưng ra đi mãi mãi.

Thảo luận cho bài: "Mẹ ơi! Con thèm…"