Mẹ Và Thời Gian …

Tác giả:

(Thương gửi về mẹ)
Xưa,
có khi nào con hiểu được
Trọn vẹn tấm lòng mẹ
Vì chồng, vì con hơn nửa đời người
Mẹ đã vất vả biết là bao
Trong chuỗi dài chịu đựng…
Con nhớ rất rõ, thủa cha xa vắng
Mẹ bỡ ngỡ bên đời với hai bàn tay trắng
Tất cả gian truân xoi mòn trên thân mẹ
Nhiều khi ngỡ đuối
Mẹ bám víu vào niềm tin ngày cha được về
Sẽ đắp bù cho mẹ
Rất gần.
Nước mắt mẹ lặng thầm rơi
Con cứ mãi bắt gặp nhiều đêm sâu thẳm thế
Để rồi những câu ca dao con học về đất nước
Chứa buồn thêm hình ảnh mẹ cô đơn …

Nghị lực ấy
Khác rất nhiều từ nơi bố
Bởi vì suốt đời mẹ là thuần hậu bao dung
Mẹ là giòng sông rất nhỏ nhoi
Nhưng chẳng làm cánh buồm phải thấy mình
Thành gò bó.
Đã mấy chục năm
Cùng đi bên đời ba chịu nhiều gian khổ
Mẹ vẫn không hề thay đổi
Dù tóc mẹ có bạc hơn , có thưa hơn.
Tâm hồn mẹ vẫn đơn sơ
Hiền hậu.
Chẳng bao giờ mẹ ngừng lo lắng nghĩ về con
Đối với mẹ làm gì có thời gian
Phân định rõ lúc nào con đã lớn mà thôi không cần tới mẹ
Nên trong lòng mẹ con mãi mãi luôn là còn bé
Và con,
Nay đã hiểu… Mẹ yêu.

Thảo luận cho bài: "Mẹ Và Thời Gian …"