Mình yêu nhau thêm lần nữa được không Anh?

Tác giả:

“Thế giới này đủ to để mày chạy trốn khỏi mọi thứ, nhưng đủ nhỏ để mày không bao giờ trốn khỏi được thứ mày muốn trốn nhất…”

***

Khi tôi xin hết phép năm để sang Nhật Bản du lịch, Ngân đã sửng sốt vô cùng. Suy cho cùng thì theo Ngân thấy, mọi chuyện bây giờ đều khá ổn với tôi, ít nhất là ổn hơn bốn tháng trước – khi tôi và Nhật chia tay. Tôi đã không còn khóc, không bỏ bữa, không thẫn thờ, không thở dài,… hay nói cách khác, tôi đã chấp nhận việc chia tay mối tình đầu và quen với một cuộc sống không anh. Có điều, tôi cần phải đi, để trái tim mình được nhẹ nhàng, một cách thật sự…

Vậy là tôi đến Nhật, giữa mùa anh đào nở, lang thang dưới những con phố ngập sắc hồng như một khách bộ hành hờ hững với mùa xuân. Tôi cũng giả vờ hào hứng mặc một bộ kimono rảo bước dưới làn mưa bụi đầu xuân như thể một cô nàng mười bảy tuổi, cũng xin quẻ bói tình duyên như một thiếu nữ mơ mộng mới lớn…

download (23)

“Vòng quay vận mệnh của bạn đang chệch khỏi quỹ đạo, quay về hay không, điều đó phụ thuộc vào chính bạn…”

Nhét quẻ bói vào chiếc ví trên tay, tôi tìm mua một cốc cacao nóng để ủ ấm người trước những cơn gió mang theo rất nhiều hơi ẩm mùa xuân. Người Nhật thật sâu sắc, đến quẻ bói tình duyên mà còn như chơi đố chữ vậy, tôi thật chẳng biết đường tình của mình sẽ dẫn đến đâu…

Chọn một tán anh đào nơi ít người qua lại nhất, tôi ngồi xuống và nhâm nhi ly cacao của mình. Gió tạt những cánh anh đào rơi lả tả quanh tôi. Bầu trời ngập một sắc hồng, mặt đất cũng chìm trong những cánh hoa màu hồng nhạt… Kí ức ngày xưa bỗng nhiên quay lại, rất xa, mà cũng rất gần…

Dưới tán anh đào năm ấy, lần đầu tiên tôi gặp anh – chàng trai với một bên lúm đồng tiền dễ thương đứng bán tempure cho đợt quyên góp từ thiện hỗ trợ những người nghèo sau một trận động đất. Nụ cười như tỏa nắng dưới những cơn gió đong đầy cánh anh đào đã in vào tuổi hai mươi của tôi, thật sâu đậm, thật rõ nét…

Dưới tán anh đào năm ấy, lần đầu tiên anh nắm lấy tay tôi…

Dưới tán anh đào năm ấy, anh đeo vào ngón áp út bàn tay trái của tôi một chiếc nhẫn xinh xinh. Chỉ là một chiếc nhẫn thủ công mua giúp cô bé bán dạo với mức giá mà túi tiền của một du học sinh có thể chi, nhưng tôi đã rất vui. Thậm chí, chiếc nhẫn ấy, đến giờ tôi vẫn còn giữ…

Dưới tán anh đào mùa xuân năm ấy, chúng tôi trao nhau nụ hôn đầu tiên…

Có lẽ đó là lí do tôi quay lại Nhật vào giữa mùa anh đào nở. Nhật Bản, hoa anh đào, những cơn mưa bụi, những quầy hàng bên đường, những cơn gió rao rao hơi nước… tất cả đều gắn bó với mối tình đầu của tôi.

Kể cả khi tôi và Nhật đã chia tay, thì những kỉ niệm này vẫn luôn luôn tươi đẹp, và ngọt ngào… Mỗi ngày trên thế giới này có bao nhiêu cặp đôi chia tay? Tôi và anh cũng chỉ là một trong số ấy. Như mọi cặp đôi khác, có yêu ắt có giận, cãi vã rồi chia tay. Cuối cùng, hai người hai ngả, lỗi lầm không chỉ của riêng ai, nhớ nhung và đau khổ cũng không chỉ riêng ai phải chịu. Cắm tai nghe, tôi tựa lưng vào gốc anh đào. Những giai điệu dịu dàng của bài Sayonara no natsu rót vào không gian chớm lạnh của Kyoto:

“…Hôm qua tình yêu là nỗi buồn của em Nước mắt khô và biến mất theo thời gian Ngày mai tình yêu là đoạn điệp khúc Lời hát không bao giờ tận… Nếu chúng ta gặp nhau vào chạng vạng Liệu anh có ôm chặt em trong vòng tay?”

Thảo luận cho bài: "Mình yêu nhau thêm lần nữa được không Anh?"