Mối tình đầu vang vọng

Tác giả:

Trong vô vàn những âm thanh mà cuộc sống mang lại, có một thứ âm thanh ta chẳng thể nào quên được, cứ lưu giữ mãi trong tim. Đó là âm thanh của mối tình đầu, của một thuở yêu hồn nhiên không do dự.

***

moi-tinh-dau-vang-vong

Cô gặp anh vào một ngày hạ. Nắng chói chang tựa như muốn thiêu đốt mọi vật. Anh đến với cô, với cái bóng nắng cao lênh khênh và nụ cười dịu dàng. Anh tựa một dòng nước mát xoa dịu cái nắng hè gay gắt, đem cho cô bao niềm tin, hi vọng.

Anh có nụ cười và ánh mắt không lẫn đi vào đâu được. Điều quan trọng nhất, dường như anh chỉ dành nó cho cô. Anh nhìn cô trìu mến, say đắm, thiết tha. Đủ bấy nhiêu điều ấy thôi khiến trái tim non nớt của cô lỡ nhịp, một lần và mãi mãi.

Mùa hạ vốn mưa nắng thất thường. Một cơn mưa rào tuôn xuống, xối xả, tựa như muốn cuốn phăng mọi vật. Cô loay hoay đứng trước cửa lớp, lặng ngắm muôn vàn hạt mưa thi nhau rơi xuống với nỗi bồn chồn không nguôi. Mãi ngắm nhìn dòng người hối hả, cô không biết anh đã đến bên cô tự bao giờ. Cô chỉ thấy một bàn tay rắn chắc vươn ra, chiếc ô bật mở và tiếng anh dịu dàng:

– – Mình đi thôi.

Vẫn với cái vẻ ngơ ngác thường ngày, cô sững người một lúc. Rồi cô bước đi, nhưng với con tim giờ đây đang loạn nhịp. Cô và anh, không ai nói một lời, vì tiếng lòng của họ giờ đang thiết tha dữ dội hơn bao giờ hết. Dường như, tiếng mưa ngoài kia chỉ là gió thoảng qua tai so với âm thanh chất chứa trong tâm hồn họ. Tiếng gọi của tình yêu.

Ông trời vốn khéo se duyên. Anh chuyển đến sau chỗ cô ngồi, họ cùng đăng kí vào 1 câu lạc bộ, từ đấy họ đến gần nhau hơn. Anh và cô có thể nhìn thấy nhau mỗi ngày, có thể cùng nhau san sẻ những khó khăn trong học tập. Họ có thể đọc trong mắt nhau thừ ngôn ngữ ngọt ngào của một tình yêu đầu trong sáng.

Nhưng bông hoa chớm nở của mối tình đầu đang đứng trước nguy cơ bị tàn phá bởi những cơn gió lạnh. Những cơn gió lạnh thực thụ.

Ngồi cạnh cô là Hương, một cô gái có tài có sắc. Thế nhưng, Hương cũng yêu anh. Hương yêu anh bằng sự ngưỡng mộ vẻ đẹp ngoại hình và tâm hồn anh. Hương biết cô và anh yêu nhau. Nhưng với bản tính ưa cạnh tranh, Hương muốn chiếm lấy trái tim anh- bằng mọi giá.

Là hai người bạn thân thiết, cô hiểu rõ tính cách của Hương. Nhưng mọi nỗ lực ngăn cản ý định của Hương đều vô vọng, bởi lẻ cô là một người yếu mềm. Cô vốn quan niệm: trong tình yêu đích thực không có chỗ cho sự tranh giành. Nhưng Hương đâu có hiểu.

Hương tìm mọi cách ngăn cản cơ hội hai người được ở bên nhau. Khi thì nói xấu cô trước anh, khi lại nhen nhóm trong cô ý nghĩ anh không hề yêu cô.

– Cậu biết điều gì không?

– Điều gì hả Hương?

– Anh ấy không hề yêu cậu. Cậu nghĩ thử xem anh ấy yêu cậu ở điểm gì cơ chứ?

Cô lặng người. Quả thực, so với Hương, cô chỉ như một bông hoa đồng nội. Nhưng, anh yêu cô, bởi cô là đầy sức sống, cô mãnh liệt với một trái tim ấm áp. Cô đâu biết anh đã yêu những điều nhỏ bé và giản dị ở chính cô.

Cô ngày càng xa lánh anh. Hương dường như đã thành công. Cô nghĩ mình nên ra đi để anh tìm một người con gái tốt hơn, xứng với anh hơn.

Anh hoàn toàn không biết về chuyện của cô và Hương. Anh chỉ thấy cô bỗng trở nên xa lạ, tìm cách né tránh anh. Trái tim anh đau nhói, bởi anh còn yêu cô rất nhiều.

Thảo luận cho bài: "Mối tình đầu vang vọng"