Một chút thương thương

Tác giả:

Cuộc đời mỗi người là một chặng đường riêng, những mối quan tâm riêng, và rồi tôi và em không còn liên lạc nữa, xóa điện thoại, xóa yahoo, lặng lẽ xa nhau, mất tin nhau một thời gian như nhiều năm về trước. Không lý do. Tôi và em lại là những con người xa lạ đã từng biết nhau.

***

Vòng xe đều đều, không nhanh không chậm, nhẹ nhàng và từ tốn, em đạp xe thong dong trên đường phố. Tôi ấn tượng bởi cái cách đạp xe ấy. Cách đạp xe của một người điềm đạm, tĩnh tại.

Tôi lặng lẽ đạp xe sau lưng em, lâu rồi không đạp xe như thế. Đã thành thói quen cứ mỗi lần lên xe là tôi lại đạp phăng phăng cho mau tới rồi mau về, nhưng tự nhiên hôm nay có ngẫu húng đạp tàng tàng phía sau em. Vừa đi vừa cảm sự thư thái khi đi xe chầm chậm, cũng thú vị ra phết, nghe tiếng vòng xe cót két vang đều đều, nhìn dăm ba chiếc lá sa cành, chao đảo trong gió, chạy sột soạt trên đường rồi chui toạt xuống cống, thế là xong một kiếp lá rơi.

– Ủa, em về đường này à?

– Ơ…Chị…Dạ….Chị ở đâu?

– Chị ở Âu Cơ.

Hết kiên nhẫn, hóa ra đạp xe chậm mỏi chân quá, tôi đạp lên song song và bắt chuyện. Tôi vẫn hay thấy em đi về đường đó, nhưng có bữa đạp qua như đạp qua một người xa lạ chứ không hỏi. Đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện với em.

Tôi gặp em trong lớp vẽ luyện thi. Hình ảnh đầu tiên tôi thấy là một cậu bé ngồi nơi góc phòng, mái tóc phủ hờ trên trán chăm chú vẽ vẽ, xóa xóa, rồi lại nhìn người mẩu, sải tay đưa bảng vẽ ra xem bóng, rồi lại thu về cậm cụi vẽ như một con ong cần mẫn, vẽ với tất cả niềm đam mê.

Ở em có một điều gì đó thu hút ánh nhìn của tôi mà tôi chẳng thể lý giải được. Tôi lân la bắt chuyện.

“Em vẽ đẹp quá, học lâu chưa? ”

“Dạ, từ đầu năm chị. ”

Heart symbol in feminine hand

Một câu trả lời vừa đủ rồi em lại cuối xuống chăm chú vẽ, không nói gì thêm, có vẻ như là một cậu bé ít nói. Tôi không biết gì về vẽ, nói đúng hơn là chưa bao giờ vẽ. Tôi vừa tốt nghiệp đại học ngành du lịch, nhưng tự nhiên thấy bạn bè học hay hay tôi lại nổi hứng đi học thi Kiến Trúc với suy nghĩ “thi thử chơi cho biết” và cơ duyên đưa tôi vào lớp này biết em.

Hai tháng vẽ vẽ, gôm gôm nhanh chóng trôi qua trong sự biết mà chẳng thành quen giữa tôi và em, nhưng trong lòng tôi bỗng dưng có những nét vẽ rối rắm của cảm xúc. Cũng trên một con đường đi về mỗi ngày, nhưng những vòng xe cứ hững hờ lướt qua nhau, và thường là tôi đi trước vì em đi xe rất chậm. Nhiều lúc cũng muốn bắt chuyện nhiều hơn nhưng có điều gì đó ngăn tôi lại.

Mọi người trong lớp ngồi vẽ và ấp ủ giấc mơ vào Kiến Trúc – Em một giấc mơ – Tôi một giấc mơ. Tôi học cần mẫn và tiến cũng nhanh, thời gian ngắn nhưng ngày thi thử cuối cùng bài vẽ nằm trong nhóm khá trong lớp lúc ấy. Tôi yên tâm vì chỉ cần mỗi môn bảy điểm là đủ đậu. Vợ thầy dạy vẽ sinh sớm nên thầy cho nghĩ trước hai tuần cách ngày thi. Tôi và em mỗi người một góc phòng riêng ôn luyện và chờ ngày thi vào đại học. Không gặp em từ đó, như những người đi thoáng qua nhau biết được một cái tên, khuôn mặt, chút vấn vương vu vơ và hết. Có bao giờ gặp lại nhau!

Còn hai tuần nữa thi, tôi vô một trung tâm khác ôn vẽ và vở lẽ ra là thầy cũ dạy không đúng phương pháp. Tôi tức tốc học lại theo phương pháp mới của thầy nơi lớp vẽ mới. Vốn nhanh tiếp thu nên tôi đổi phương pháp nhanh chóng trong hai ngày và vẽ cũng khá. Những ngày cuối cùng ôn thi như con thoi, tôi bị cuốn theo vòng xoáy vượt vũ môn ấy và em nằm sâu dưới đáy cảm xúc.

Thảo luận cho bài: "Một chút thương thương"