Một đoạn đường đời

Tác giả:

– Có bầu rồi hả em? – Chị cùng phòng cuời hỏi thăm sau cái nôn khan của cô, ngơ ngác nhìn chị, chị bật cười

– Cái con bé này, xem ra em có bầu rồi đó, mau về bảo ông xã đưa đi khám nha.

Có bầu? khẽ đặt tay lên bụng mình, mình có bầu thật ư? Chưa kịp nghĩ gì thêm, một cơn nôn khan lại kéo đến khiến đầu óc cô quay cuồng chóng mặt, cảm thấy không đuợc khỏe, cô xin phép về sớm.

0-0-0--white-gorgeous-monotone-Favim.com-355843

Cô gái nghiêng nghiêng tựa đầu vào thành cửa sổ phòng riêng vợ chồng cô, những gợn gió chiều mát lành từ xa chẳng làm vợi đi bao mối ngổn ngang trong cô. Chốc chốc, cô lại luồn tay xoa xoa bụng, có thật chăng có một sinh linh nhỏ bé đang phôi thai trong cô, cô sẽ là mẹ ư, sẽ đuợc mỗi chiều tan sở đón con, nhấc bổng nó lên, thơm vào má nó mà hỏi “hôm nay con mẹ nhớ mẹ nhiều hay ít”, đuợc nựng nịu chăm sóc yêu thương, bao cảm xúc thiêng liêng chợt đến thật khó diễn tả dâng đầy trên khóe mắt, cô gái mỉm cười tưởng tượng ra đứa con thân thuơng của mình,bỗng tắt ngấm nụ cười, cô thảng thốt nhận ra vợ chồng cô đang chuẩn bị li dị.

Bật khóc, cô tự lắp bắp ” không, không thể nào…” làm sao con cô lại sống thiếu vắng bóng cha đuợc, nó phải được sống thật hạnh phúc trong căn nhà vẹn nguyên chan chứa tình thương yêu. Khi con còn nhỏ, bố mẹ sẽ thay nhau bế bồng chăm sóc, lớn hơn chút nữa, bố sẽ đỡ tay con dạy con những bước đi đầu tiên, mẹ sẽ đứng đằng sau trông con sẵn sàng đỡ lấy con khi con vấp ngã, lớn hơn nữa chiều chiều bố sẽ dạy con tập xe đạp, mẹ sẽ chuẩn bị cho hai bố con những món ăn thật ngon… đó mới là cuộc sống con đuợc hưởng, cô không chắc mình đủ giàu để cho con một cuộc sống đầy đủ vật chất, nhưng cô chắc mình sẽ đem lại cho con một mái nhà yên ấm.

Nhưng cô sẽ sống hạnh phúc thế nào đây khi anh đang phản bội cô? Cô gái run rẩy cắn chặt môi khóc nức nở. Tình yêu mà cô luôn vun vén giữ gìn từng ngày từng giờ, đứa con mà cô mong đợi bao ngày tháng, có lẽ nào vì một người phụ nữ khác mà đánh mất, không, không thể nào. Mỉm cười, cô đã tìm ra một đáp án, rằng cô sẽ tha thứ cho anh, sẽ quên hết tất cả để cùng anh xây dựng hạnh phúc, cô sẽ sinh con cho anh, và căn nhà này sẽ ngập tràn tiếng trẻ con và tiếng cười hạnh phúc.

Nụ cười không chút muộn phiền nở lại trên đôi môi cô gái. Cô đứng dậy, nhanh nhẹn đi siêu thị, mấy ngày nay do quá mệt mỏi nên cô chỉ ăn mỳ, anh cũng toàn ăn ngoài, chắc cũng thèm ăn cơm nhà, cô chọn mua bao món ăn cô và anh thích, cùng ít hoa tươi và vài cây nến, không quên dừng lại ngắm nghía quầy trưng bày đồ trẻ em, ngắm nghía thích thú…

***

0-0-0-Favim.com-4966

Đã 9h tối anh vẫn chưa về, cô lắc lắc đầu xua tan mọi ý nghĩ, tựa đầu vào thành ghế bật những bản nhạc không lời cố tìm chút anh bình cho tâm hồn, cô lim dim mắt.

Bao viễn cảnh tươi đẹp của anh, cô và con đánh thức bởi tiếng mở cửa, anh về đem theo chút men rượu, bàn anh trong nhà làm anh thoáng ngạc nhiên, cô ngước nhìn anh mỉm cười, anh khẽ lại gần ôm cô vào lòng “Em tha thứ cho anh rồi sao”, cô ôm anh khẽ gật đầu. Định kể cho anh nghe mình sắp có con nhưng rồi tự nghĩ cô sẽ tự đi khám và sẽ cho anh niềm vui bất ngờ, trong ánh nến lung linh đôi vợ chồng son ngồi bên nhau ăn tối, thi thảng họ nhìn nhau mỉm cười hạnh phúc…

Thảo luận cho bài: "Một đoạn đường đời"