Một giờ thăm nuôi

Tác giả:

Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn.

***

Khoảng giữa trưa, những tia nắng từ trên cao buông mình lao xuống đất bị những tầng lá dày xanh um của những cây bàng chặn lại, len qua tầng tầng lớp lớp lá, nắng tạo cho mình những hình ảnh dị dạng. Tròn có, vuông có, có những cụm nắng hình con trâu, con bò đang đứng gặm cỏ giống như nơi làng quê của tôi. Chính vì vậy, giữa trưa hè nhưng khoảng sân cát vẫn mát rượi. Những cái bàn đá được kê vài cái ghế tạm ngoài sân đông nghịt người.

Những cái áo sọc tù trong đó có tôi chen lẫn với những màu áo khác. Người ta chuyện trò, người thì khóc, người thì cười, người thì nựng nịu những đứa trẻ đi thăm người thân, bên cạnh những tiếng í ới gọi nhau của trẻ thơ.

Tôi ngồi một mình gần lối ra vào, chỉ duy một lối duy nhất mà chúng tôi thường ngày ra vào lao động. Không biết con gái tôi hôm nay có vào thăm tôi, Ông Bà Nội nó có cho nó đi theo vào với tôi như mọi khi. Tôi đưa mắt dáo dác nhìn khắp nơi như tìm kiếm. ….

mot-gio-tham-nuoi

Ah! Thằng Nam, ba con đầu nứ tề Thiên Minh, rồi Mẹ tôi đưa tay vẫy vẫy. Tôi thấy con gái tôi te te chạy tới. Nó năm nay đã hơn 4 tuổi. Gương mặt tròn trĩnh, sáng bừng cứ như là má nó vậy. Cặp mắt nó lóng lánh như hai giọt nước. Nó chạy đến ôm chầm lấy tôi, một người cha trong chiếc áo tù sọc trắng xám. Mẹ tôi, Bà đi từng bước khó nhọc, hình như chứng đau khớp gối lại hành hạ Mẹ. Đến bên tôi, lột cái khăn đội đầu ra và phe phẩy quạt cho mát. Tôi thấy mẹ lúc này trông gầy đi nhiều lắm so với ngày tôi mới vào trong này, mái tóc đã bạc đi rất nhiều, những nếp nhăn trên gương mặt mẹ như co rút lại trước thời gian.

– Ai đưa Mẹ đi vậy?

– Thằng Út chứ ai, Ba Mi mấy tháng ni cứ nhậu rồi nghe bạn bè nói mi đi tù làm xấu hổ gia đình, Ổng nhất định không chịu chở Mẹ đi nữa. Mẹ buồn mà không biết nói với Ba mi ra răng cho Ba mi hiểu.

Chợt con Bé hỏi:

– Ba ơi, khi mô ba về hả Ba?

– Ít bữa nữa, Ba học ở đây xong là Ba về

– Răng mà Ba học lâu rứa ba, con nghỉ hè rồi mà, con được nghỉ hè mà ba cũng phải đi học àh ba?

Rồi con bé lại phụng phịu.

– Con nói Ba đi học mà mấy đưa lớp con không chịu tin, Tụi nó nói là Ba của Minh ở tù. Con cãi. Rõ ràng ba nói là ba đi học, ông bà nội, chú út, cô 6 với cô 7 cũng nói là Ba đi học. bạn con nói bậy phải không Ba?

Tôi như đứt từng khúc ruột, ôm con bé vào lòng, hai mắt tôi tự nhiên xấp xấp nước.

– Con ở nhà với Ông bà nội ngoan nhé, phải nghe lời ông bà! Vì Ba chưa tốt nên ba phải đi học để thành người tốt, ba hứa học xong là Ba sẽ về với con và ông bà nội. ….

Con bé đẩy tôi ra, nhìn lên cặp mắt của tôi:

– Nhưng con thấy Ba tốt mà Ba, Ba không đánh vào tay con như chú út, ở nhà chơi với con Ba cho con chơi đất mà ba có đánh con đâu, chỉ có Chú út là xấu, Ba có xấu đâu. Bà nội cũng thấy vậy nữa ……. Phải không Bà Nội?

Mẹ tôi nãy giờ ngồi bên cạnh nghe tôi và Thiên Minh nói khẽ gật đầu, nước mắt Mẹ lăn dài trên má. Những giọt nước mắt rơi trên cát.

Thảo luận cho bài: "Một giờ thăm nuôi"