Một Lần, Tôi Chợt Thấy Tôi

Tác giả:

Khuya sâu-thẫm chờ ánh nắng-trong

tôi thấy đêm sáng niềm hy-vọng.
Và, thấy ngày chìm nhanh, khuấtt vội
khi bình-minh nhạt ánh ửng-hồng.

Tôi thấy đời tươi sáng bình yên
trên môi cười thơ trẻ hồn-nhiên.
Và, thấy trần-gian trôi hư-ảo
trên tóc già bạc trắng truân-chuyên.

Tôi thấy hạnh phúc hay sầu khổ
khác gì nhau trên cánh môi cười,
khác gì đâu nước mắt đầy vơi .
Vui, òa khóc. Cười, buồn rû-rượi.

Giữa bao-la mênh-mông vạn cõi,
Giọt hư-không rơi nhẹ xuống đời
hoá thuyền-hồn lênh đênh trôi nổi
sóng phận-người vùi dập tả tơi

Rồi, khoảnh khắc vô-biên vẫy gọi
cho một lần tôi chợt thấy tôi 

Thảo luận cho bài: "Một Lần, Tôi Chợt Thấy Tôi"