Một Người, Một Buổi Sáng

Tác giả:

Sáng hôm ấy, bài hát hùng dũng thình lình trở lại, bừng bừng. Sương cành, sắc mai, hoa thắm, nắng tươi, ích sáng đời… Quận vui, thiếu điều muốn hét vang hò một hai đều bước.


Này, bài hát hai ba chục năm xưa chưa có lần hát lại, nó vẫn nằm nguyên đấy? Bất chợt, phục hồi danh dư, ôi chao, nguyên cả nhạc lẫn lời. Hay thật. Quận thấy đã. Nào, đã biết hát lúc nào vậy, ai tập, bắt chước hay học lóm ai, từ những buổi sớm tập đu dây hít thở và bước diễn hành trên lề đường biển? Là từ mấy tiếng đàn cà rịch cà tang banjo mandoline cậu Sung, cậu Thuần hợp tấu? Mấy cậu đã về đâu, đi đâu? Từ cái radio đen bằng nhựa bé xíu mà hai bóng điện sáng quắc hôi hổi mỗi khi mở nghe lâu?


Ký ức vôi hồ trộn lộn, lạo xạo, bài hát được lôi ra, mảnh đá vụn ngắm ròng bằng hoài niệm, thường lấp lánh sáng ngời, bội phần, hơn cục đá trần trụi đang lăn lóc dưới chân. Quận nheo mắt ngước ngắm nắng, mướt mồ hôi, mặt trời trắng lóe nắng hình chữ thập, hăng hái, lơn tơn, bước bước.


Này gót giày nện, vang lên, khu công sở kín mít lặng cửa cài then cuối tuần, vẫn rải rác dăm ba chiếc xe đậu, những người đi làm cuối tuần.


Thình lình một mẩu thuốc nóng còn vương khói mơ hồ (mới vừa được dập tắt?) nằm chắn ngang lối. Quận bước qua, vòng lại, cúi nhìn. Mẩu thuốc, cái vẻ ấm sang trọng giữa trời mai mát lạnh. Ngẫm nghĩ, tò mò, nhìn hút theo lối cửa chính vào sở, chẳng ai. Thuốc đầu lọc, suông, trắng trẻo, sinh động, mới được hút hơn nửa, hãy còn thơm thoảng. Câu hỏi cựa quậy trên mặt đất ướt sũng: chàng trai trẻ đẹp trai, một trang trung niên môi thâm mắt bạc, người đàn bà không thoa son môi đi làm ngày thứ bảy? Người hút, hắn?


1) Hắn tham lam, đi làm thứ bảy? Kiếm thêm tiền cho một món tiêu riêng vì ngại phiền hà vợ con, cá nhân tự trọng?
2) Hắn tị nạn, Việt Mên Lèo Mexico Sì Nam Mỹ, làm thêm chút ít, cần tiền giúp gia đình kẹt ở quê nhà?
3) Hắn nhà giàu, không cần tiền, làm bán thời gian cuối tuần chơi chơi?
4) Hắn lười biếng trây trét ngủ gục suốt tuần, nay vô chạy nước rút?
5) Là chủ, là giám đốc, hắn vào sở để rà việc cuối tuần, chỉ đạo sắp xếp?
6) Hắn ?
7) Hắn?


Trò chơi Hắn vô bổ kéo dài được một lát. Quận bỗng nghe bài hát rộn rã vang lên lúc nãy đang chuyển sang hiu hiu buồn bã. Có thể đôi điều tưởng đã mất, bỗng nhiên tìm lại được, là vui hay buồn? Là huề vốn túi xui như ông già mất ngựa? Là thiên cơ bất khả lậu biết đâu mò? Hay tâm viên ý mã?


Người bạc, không phải, nhạt, vô tâm. Dầu gì, cũng quen biết, cũng thân tình. Buổi tối đi dạo trong rừng nói không hết chuyện, khi trăng lên, rừng lao xao sóng sánh, người ấy cầm tay chỉ theo ánh trăng, tuy không là tay Phật, Quận cũng trân trọng lắng nhìn. Những buổi đi chơi chung cả nhóm, không nói nhiều giữa đám đông vì không tiện nói, nhưng ánh mắt giữ gìn vẫn đuổi theo săn sóc kín đáo…Rồi họ đi, không trở lại, vì không muốn trở lại? Lần đầu hẹn gặp ở sở, Quận lạng xe ba vòng mới vào được parking đã thấy người đứng đó, yên lặng chờ. Không thể đoán nổi, hoặc họ chẳng có gì với mình, hoặc không đủ lâu, hoặc không như mình tưởng tượng.


Người đi, lộ trình đi bộ mỗi sáng của Quận có thay đổi chút xíu, có thể tránh cho mình bớt đau lòng. Quận thường quẹo sang ngõ một khu công sở khác. Sợ bãi đậu xe, như bao lần trong đời đã sợ, sợ sân bay, sợ bến xe, bờ sông, khách sạn. Quá lắm điều sợ. Em đừng chấp, đi với ở, với hoặc không, lời đạo vị mà đau nhói lòng trần. Điều người ấy tìm, nếu không phải là một người, sao lại là tôi?


Đàn ngỗng kêu om sòm dưới ao, rủ nhau bỏ nước lên bờ. Nước trong lặng sau mưa đêm, bờ cây láng nhuốt, nhựa đường loáng. Ngỗng đực cầm đầu hiên ngang dấn bước, cả đoàn lững thững băng theo. Vươn cổ cao vu vơ ngó ngoáy, chả biết đất đỏ trời xanh là gì, quạc quạc, bầy vịt trả lời. Một con duy nhất, dáng nhỏ thó so với cả đoàn, thui thủi đứng lặng bờ nước, nhìn nước trôi. Chuyện gì đây? Ngộ, cô ngỗng (vì có dáng đàn bà?) có đôi chân thon đỏ chót, khác với cả đoàn toàn chân đen, đen sì, to mốc. Người đẹp bị kỳ thị vì quá đẹp? Nàng bị cô lập, kỷ luật? Người xa xứ lạc loài tới đây? Nàng độc đáo nhưng buồn bã? Nàng không hòa nhi vì lỡ bất đồng? Cái giá phải trả cho bất cứ liên hệ cá nhân/cộng đồng, tập thể/xã hội nào?


Quận thở ra, bỏ đi. 


Buổi sáng, bài hát, điếu thuốc, cô ngỗng.


Soạt, một chú thỏ đuôi cụt bỗng nhảy soạt ra từ dưới một gốc thông trĩu cành những trái xanh ứa nhựa thơm ngát. Chú nhỏ lông màu nâu nhạt, vẻ đề phòng lém lỉnh, ba ở đâu, má ở đâu, hay đã lớn rồi, bồ bịch đâu, anh em bạn bè đâu, mà chú đi một chắc*, một mình?


Trời trở lạnh dữ dội, sau mấy hôm công tác xa trở về, một ngày nghỉ giữa tuần dưỡng sức, Quận đi thăm đàn ngỗng trời. Cái tên Quận phịa để gọi, ý là vì ngỗng của trời của đất, ngỗng không của riêng mình riêng ta. Khu rừng lau trước mặt động đậy rồi bỗng vang rền tiếng quang quác. Các chàng nàng đã kéo rốc di cư đến đây rồi, Quận khựng lại ngắm. Đám cổ cao đang lô nhô lớ ngớ, lau sậy xám xôn xao dật dơ,ø những chấm hoa vàng nghệ đây đó điểm không biết tên hoa gì, và trời gió, những miếng ren mỏng Queen Ann Lace lung linh. Rồi gió quật mạnh, lật dở cả đám lông đuôi, lông mình ngỗng, có lẽ lạnh, cả đàn lại trao đổi quang quác, tan tác…


Quận dừng lại bên cạnh hồ. Vắng lặng. Nước trong vắt, đám phân ngỗng nổi trôi lềnh bềnh hai bên bờ có thểõ đã được nước cuốn sạch, trôi xa. Và gần bờ, một thứ cỏ thân tim tím hoa nâu mọc tràn xuống nước, lăn tăn.


Cuối tuần, Quận quyết định sẽ trở lại giữ lộ trình cũ. Nếu phải bắt buộc thay đổi chỗ ở vì lợi lạc cho mình, như tụi ngỗng trời đã dời tổ xa hồ để đủ ấm trong mùa đông, như Quận đã trèo non vượt biển từ cố quận đến đây để tìm không khí thở, thì cũng đáng nên làm. Nhưng đổi lộ trình để trốn hình bóng một người không chút lưu tình với mình, Quận khinh mình đã thiếu dũng cảm. 



1/8/00
Nguyễn Thị Hoàng Bắc 




————————————————-

* tiếng Huế, có nghĩa " một mình" 

Thảo luận cho bài: "Một Người, Một Buổi Sáng"