Một Thuở Bình Yên

Tác giả:

Trái tim của cô chợt biết rung động lại vào một buổi 
chiều đầu mùa mưa giông. 

Ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ, sau một giờ thực tập trên 
phím dương cầm, cô rướn cổ, dang tay, ngọ ngậy cái 
đầu cho đỡ mỏi, từ trái sang phảị.., cô sửng sốt, giao 
động khi ánh mắt cô chạm phải một đôi mắt đen tròn. Ánh 
mắt như một lưỡi dao bén nhọn, đâm thẳng vào trái tim 
cộ 

Thời gian như ngừng lại, đôi mắt đen từ từ lui xa khung 
cửa, không gian nới rộng giữa hai làn nhãn tuyến và 
đột nhiên biến mất khi cô chưa kịp hoàn hồn. 

Như một kẻ vừa giật mình thức giấc, cô vùng dậy, 
chiếc băng ghế ngã xuống sàn gạch hoa gây lên một tiếng 
động khô khan. Cô nhảy vọt tới khung cửa sổ, nhoài người 
ra, nhìn xuống dãy hành lang hun hút. Tiếng chân người còn 
gõ nhịp nhè nhẹ sau khúc quanh. Cô thất vọng quay vào, nâng 
chiếc ghế lên, đặt vào vị trí cũ, ngồi thẩn thờ 
trước phím ngà, những ngón tay cô rã rời gõ nhịp… "Mưa 
vẫn hay mưa trên tầng tháp cổ, dài tay em mấy thủa mắt xanh 
xaọ.." Tiếng nhạc buồn lảnh lót, rơi rụng, hòa lẫn trong 
tiếng mưa rơị Cô nhắm mắt, nghe dòng nhạc nhỏ những giọt 
buồn tênh trong hồn. 

Sáng cô đi làm, chào hỏi các bạn đồng sự, bước vào 
văn phòng. Ngồi sau bàn giấy, cô nhấn tay bấm mật số vào 
máy vi tính, cô phải lập đi, lập lại ba lần mới có kết 
quả. Những con số quen thuộc bỗng dưng chơi trò cút bắt 
trong trí cộ Lâu nay cô không còn nhận được qua máy này 
những dòng thư, những lời hẹn hò trìu mến của Duy nữạ 
Hai người đã đồng ý chấm dứt liên lạc từ lâu nhưng 
cô vẫn không điều khiển được trái tim yếu đuối của 
mình. Trái tim cô đã dâng hiến cho mối tình đầu tiên, 
một mối tình mà cô cứ ngỡ rằng miên viễn, trường tồn. 



Cô yêu Duy khi cô vừa tròn mười tám tuổị Cô vừa mới 
chạy giặc ở Việt Nam quạ Cô biết một chút xíu Anh ngữ 
từ trung học nên cô vừa đi học vừa đi làm bán thời gian. 
Cô gặp Duy trong lớp toán. Duy hiền lành, đẹp trai lại học 
giỏi vì chàng đã học xong chương trình đại học ở Việt 
Nam. Duy giải thích cho cô những bài toán khó, lâu ngày hai 
tâm hồn trở thành quyến luyến quen thuộc và họ yêu nhaụ 
Cô gởi tấm lòng mình cho Duy, cô tin tưởng Duy một cách 
tuyệt đốị Duy đến nhà cô thường xuyên để giảng dạy 
cho hai chị em cô những bài làm, bài học. Duy ngồi đọc sách 
hằng giờ bên cô trong những lúc cô may vá, thêu thùạ Duy 
thường giúp bố mẹ cô sửa chữa những vật dụng trong 
nhà, trong lúc cô loay hoay nấu ăn. 

Duy ra trường sớm, có việc làm khá, Duy không có gia đình 
ở gần nên anh trở thành một người rất thân thuộc 
với gia đình cộ Chuyện tương lai của hai người chẳng ai 
cần bàn bạc lui tới gì nữa cả vì ai cũng biết là sớm 
muộn gì khi cô học xong, đương nhiên cô và Duy sẽ chính thức 
thành hôn. 

Duy chiều chuộng, thương yêu hai chị em cộ Mỗi khi đi 
chơi với nhau, Duy lễ phép xin mẹ: "Xin mẹ cho phép con đưa hai 
em đi phố." Anh thường dẫn hai chị em cô đi ăn tiệm, đi 
nghe nhạc, đi xem hát bóng vào mỗi cuối tuần. Duy để 
dành được nhiều tiền vì anh không biết tiêu xài phung phí. 
Anh dẫn cô đi mua một căn nhà xinh xắn, cô hãnh diện mua 
sắm, trưng bày cho tổ ấm tương lai của mình. Đôi khi cô 
bận học thi hoặc làm việc thêm giờ thì Duy dẫn cô em 
gái cô đi phụ anh mua sắm. Em gái cô tỏ ra sung sướng lắm 
mỗi khi được giúp chị mình như vậỵ Chính cô, cô cũng vui 
vẻ khi thấy Duy chú trọng đến em mình. Cô cần phải học 
giỏi để ra trường sớm, cô muốn có công việc làm tốt hy 
vọng rằng mai sau con cái của cô và Duy được sung sướng 
chứ không phải cực khổ như cô, một người tị nạn, chân 
ướt chân ráo đến xứ sở nàỵ 

Cô tự cho mình là người may mắn, cô cao ráo trắng trẻo 
nhất trong đám con gái Á Đông cô thường gặp. Cô có đủ 
bố mẹ. Bố mẹ cô tính tình cởi mở với con cáị Bố cô 
tuy nghiêm nghị nhưng hiền hòa, ông luôn luôn giáo dục con 
cái trong căn bản đạo đức. Mẹ cô đẹp đẽ, nấu ăn ngon, 
dạy các con công dung ngôn hạnh. Bây giờ cô có một tương 
lai mới với Duy, một chàng trai hiền lành, ít nói, được 
gia đình chấp nhận. Cô chẳng có gì để phàn nàn về 
số phận của mình cả. Cô có bận bịu đôi chút vì cô vừa 
đi làm, đi học. Cô hãnh diện với sự cố gắng của mình. 
Một mai khi về nhà chồng, cô sẽ không khóc, không buồn 
vì cô đã trọn đạo làm con, cô sẵn sàng làm vợ. 

Cô ra trường vào tháng sáu, mấy bà chị họ ở xa gọi về 
hí hửng: 

"Khi nào cô làm đám cưới để chị liệu mua đồ mừng?" 

Bà khác thì réo: 

"Nói ngày đi để anh chị mua vé máy bay không thôi để 
gần ngày giá đắt lắm." 

Cô ấm ớ chẳng biết tính sao, đám cưới hay không cần 
gì làm vộị Cô muốn đi làm một thời gian trong công việc 
mới, lương cô bây giờ gấp ba ngày xưa nên cô hăng hái 
đi làm, cô chưa muốn bị chia trí vì vấn đề chồng con. 
Duy gần như thuộc về quyền sở hữu của cô đã năm sáu 
năm nay, hai người kề cận bên nhau giống như một cặp vợ 
chồng già. Săn sóc nhà cửa cho Duy, cô mua từng cái chén 
ăn cơm, tấm trải giường, khăn bàn ăn, thực phẩm… cô 
còn thêu tên hai người trên bao gối và treo những hình ảnh 
chụp chung trong những chuyến du ngoạn lên tường. Duy bảo 
cô là một cô gái Việt Nam chính cống, vừa ngoan lại vừa 
hiền, không giống như những con thiêu thân Duy thường gặp 
ngoài đường, trong sở. Duy nói rằng chàng cũng cảm thấy 
bình an thanh thản khi ở bên cộ Duy thích đọc sách, nghe 
nhạc, coi tivi, loay hoay sửa chữa nhà cửa, máy móc. Duy không 
biết rượu chè, cờ bạc, không hút thuốc, không tụ họp 
để nói dóc với bạn bè. Số mạng của cô hên "như người 
được đẻ bọc điềụ" 

Em gái cô, Lisa là một cô gái xinh xắn. Lisa có nhiều bạn 
Mỹ nên gọi tên Lisa cho bạn gọi, dễ hơn là tên cúng cơm 
của mình. Lisa tánh tình khác cô nhiều, Lisa hay tươi cười, 
ca hát, nhảy múa hồn nhiên lắm. Lisa cuồng nhiệt yêu 
đời, cứng đầu, nhanh nhẹn, tự lập và hơi ích kỷ một chút 
vì được làm con út. Cô thương Lisa và nhường nhịn em. 
Lúc còn nhỏ, mỗi lần hai chị em gây gỗ đánh nhau, mẹ thấy 
cô lớn mạnh hơn em nên sợ cô lỡ tay đánh em đau, mẹ 
thường bảo cô rằng: 

"Nếu một mai bố mẹ chết sớm, con thay thế bố mẹ để 
nuôi em. Bố mẹ chưa bao giờ đánh đập con, mẹ muốn con 
cũng thương em như bố mẹ thương con vậỵ" 

Cô luôn luôn ngẫm nghĩ đến câu nói của mẹ mà thương em 
nhịn em. Được cái là Lisa cũng ngoan, lâu lâu mới nổi 
cơn bướng bỉnh cứng đầu với chị một lần. 

Lisa thấp hơn cô một chút, khi cười con mắt có đuôi 
giống như mắt mẹ. Lisa thích nũng nịu với mẹ cha, chị và cả 
Duy nữạ Lisa hay vòi vĩnh đòi Duy dẫn đi mua sắm, đi ciné 
vì cô chưa được lái xe một mình. Cô thương em nên bắt 
Duy cũng cưng chìu Lisa như mình vậỵ Khi đi đâu với Duy 
cô cũng dẫn em theọ Bố mẹ cũng đồng ý vì dù sao, cô với 
Duy chưa chính thức đám hỏi, bố mẹ không muốn nghe bạn 
bè thóc mách, dị nghị. 

Hôm ấy cô đi làm về trễ, xe vừa quẹo vào nhà, cô thấy 
Lisa tuôn chạy ra khỏi nhà với một bao vải lớn, từa tựa 
như bao gối, căng phồng trong taỵ Lisa nhảy lên một chiếc 
xe đậu bên lề đường, chiếc xe rú ga chạy vọt ra 
đường chính. Linh cảm chuyện không lành, cô hấp tấp đậu xe 
và gấp rút chạy vào nhà, chiếc giầy gót nhọn trượt trên 
sàn xi măng làm cổ chân cô đau điếng. Trong phòng khách, 
mẹ cô ngồi ôm mặt khóc, gương mặt bố hầm hầm giận 
dữ, trong tay ông, ống điếu gãy đôị Cô trố mắt, chưa 
kịp hỏi thì bố khoát tay: 

"Chẳng có gì quan trọng cả, chỉ có con Lisa hư đốn, bỏ 
nhà đi rồi nên mẹ mày khóc lóc." Bố gằn giọng "Không cần 
khóc lóc nữa, nó đi năm bữa nửa tháng, đói thì lại bò 
về." 

Cô biết bố giận lắm nên nói thế, cô đến gần mẹ, 
nâng mẹ dậy lau nước mắt cho mẹ, dẫn mẹ về phòng ngủ. 

"Mẹ ơi, Lisa đến nhà bạn chơi vài bữa rồi về chứ nó 
dám đi đâu xạ Con sẽ đi kiếm nó về cho mẹ." 

Mẹ lắc đầu, nước mắt tuôn dàn dụa, mẹ bây giờ yếu 
đuối như một đứa trẻ con. Cô đặt mẹ nằm xuống 
giường, lấy hộp giấy lau mặt để bên cạnh mẹ rồi nhỏ nhẹ: 

"Thôi mẹ nằm nghỉ một chút cho khỏe, con ra nấu cơm chiều 
cho bố dùng." 

Cô đứng lên, về phòng thay áo, trong lòng bực tức lắm. 
Con bé này thật là hư, dạo sau này nó hay đi chơi về 
trễ, hay bỏ những buổi cơm chiều, hay bị trường gọi về than 
phiền làm bố mẹ bực mình nhiều lần, bây giờ còn bày 
đặt bỏ nhà ra đị Mỹ hóa quá sức rồi, thế nào mai mốt 
đem nó về, cô và Duy sẽ cùng nhau nói cho nó nghe những 
điều phải tráị 

Bữa cơm chiều hôm ấy thật là ảm đạm. Mọi hôm Duy 
thường đến nhà ăn cơm mỗi tối thứ Sáu, hôm nay anh chàng 
cũng bặt tăm. Cô chép miệng: Thế cũng hay, chắc bố mẹ 
cũng muốn được yên tĩnh trong buổi chiều phiền muộn 
đắng cay này! 

Bầu không khí trong nhà nặng nề khó thở nguyên một 
cuối tuần. Mẹ u sầu trong phòng ngủ, bố lẳng lặng trầm 
ngâm trước tivi, cô cũng thẩn thờ lui tới trong nhà, làm 
những công việc lặt vặt. Duy có ghé qua một chút rồi anh 
cũng lặng lẽ ra về. Anh có vẻ ngượng nghịu không biết 
phải nói gì để an ủi bố mẹ. Thật ra bố cũng chỉ ngồi 
trong chiếc ghế bành quen thuộc, bâng quơ, phì phà ống 
điếu, đôi mắt đen tinh anh của bố ngày xưa đã hết còn sáng 
quắc nay lại điểm thêm một chút tàn phaị Bố nhìn Duy 
lặng thinh, ánh mắt bố làm Duy mất tự nhiên nhìn qua chỗ 
khác. Mẹ thì thầm với Duy: 

"Con phụ với em đi tìm Lisa về cho mẹ, nó tuy lớn xác 
nhưng còn ham chơi dại dột lắm… ráng khuyên nhủ nó dùm mẹ, 
có chuyện gì thì nói cho mẹ chứ đừng bỏ nhà ra đi như 
thế…" 

Duy gật gật đầu, lấy kính mắt ra lau lau, chùi chùi rồi 
đứng lên chào bố mẹ ra về. Cô bước theo anh ra cửa, 
cảm thấy đôi mắt bố chuyển hướng nhìn theo, lòng cô xót 
xa khi nhìn thấy sự ngậm ngùi tỏa ra từ đôi mắt ấỵ 
Dựa lưng vào khung cửa cô nhìn theo bóng xe Duy chạy khuất 
sau ngõ quanh, ngẫm nghĩ: Anh chàng Duy nhiều khi lầm lì kỳ 
quặc lắm, dấu diếm bao nhiêu là cảm xúc qua sự thinh 
lặng. Chả bù cho cô, khi vui cô cười, khi buồn cô khóc, khi 
tức giận cô bộc lộ ra ngoàị Cô không vùi lấp tâm tư như 
Duy, tâm hồn anh ta chắc cũng giống như ngọn hỏa sơn còn 
ngái ngủ. 

Cô đi vào phòng ngủ, ngồi xuống bàn gọi điện thoại cho 
Jane, người bạn thân đã chở Lisa đị Jane không biết Lisa 
đi đâu vì Lisa chỉ nhờ Jane chở hộ ra bến xe công cộng. 
Thẩn thờ bỏ điện thoại xuống, cô leo lên gường, đắp 
chăn lên bụng, với tay lấy cuốn tiểu thuyết đang đọc 
nửa chừng, lật qua lật lại vài trang, cô bỏ sách xuống 
không đọc nữạ Cô vòng đôi tay sau ót, đăm đăm nhìn tấm 
ảnh trên tường. Bức ảnh cô đứng một mình trên bờ đê 
xanh, che cây dù đỏ, nhìn ra dòng sông Mississippị Tấm ảnh 
này người bạn chụp giùm cô trong một chuyến du ngoạn miền 
Nam. Cô hồi tưởng lại thời gian ấy: mưa phùn bay bay, 
giòng sông ngầu đục, đưa đón những thương thuyền xuôi 
ngược đôi bờ chầm chậm, êm áị Cuộc đời cô cũng như 
dòng sông ấỵ Công việc, tình duyên cũng êm ái, lặng lờ. 
Bỗng nhiên "đùng một cái" như mẹ ví. Lisa trở thành một 
cơn sóng động trong dòng sông êm ái của cô, một cơn 
giông tố trong cuộc đời của bố mẹ. 

Chuông điện thoại reo vang cắt đứt dòng tư tưởng của 
cô: 

"Em đấy hả? Lisa vừa gọi cho anh." 

"Ủa sao nó không gọi về nhà?" Cô hỏị 

"Sợ bố mẹ nên nhờ anh nhắn lạị Cô ấy ở nhà bạn, 
không sao cả, em thưa giùm bố mẹ." 

"Nó đang ở đâu vậy hở anh?" 

"Cô ấy không chịu nói, không cho số điện thoại, chỉ nhờ 
anh nói vậỵ" 

"Nó có nói tại sao nó bỏ đi không anh?" 

"Không, anh không biết, nếu cô ấy gọi lại nữa thì anh sẽ 
hỏị Chắc cô ấy giận hờn gì đó, đừng lo cô ấy cũng 
lớn rồị" 

"Lớn gì, nó mới mười tám tuổi, em lớn hơn nó nhiều 
mà đâu có dám làm như nó." 

"Mười tám tuổi là lớn lắm rồi, tại em là chị nên lúc 
nào cũng thấy rằng em mình nhỏ dạị Thôi ngày mai gặp, em 
nhắn lời Lisa cho mẹ kẻo mẹ lọ" 

Cô bước ra phòng khách, nói cho bố mẹ nghẹ Ánh mắt mẹ 
tỏa ra một niềm an tâm mới, bố không nói, không cười, 
đăm đăm nhìn vào máy truyền hình. Ánh mắt bố ưu tư, ái 
ngạị Bố trầm ngâm yên lặng, nhớ thương đứa con gái 
út. Bố hồi tưởng đến cô bé tròn trĩnh, hồng hào, đôi 
mắt đen nhánh, quấn quít bên bố như một chú chó con. Lúc 
còn bé tí teo, cô bé thường lê la trên sàn nhà bếp, cô 
kéo tất cả những nồi niêu soong chảo của mẹ ra khỏi tủ. 
Cô ngồi gõ cái này xếp cái kia lanh canh, chát chúa làm mẹ 
dọn dẹp liên miên đến nhức đầụ Đôi khi mẹ mệt nên 
tức giận hét lên to tướng. Bố lật đật chạy tới nâng 
cô bé ra khỏi đống đồ đạc tan hoang trước khi mẹ nổi 
cơn thịnh nộ. Lisa cười nắc nẻ, cưỡi trên vai bố, hai bố 
con chạy vụt ra khỏi nhà đi trốn mẹ. Bây giờ Lisa mười 
tám tuổi, Lisa bỏ bố mẹ ra đi, không một lá thư, không 
một lời giải thích, chỉ có vài lời điện thoại nhắn về. 
Ngôn từ lúc này không còn ý nghĩa mấy, sự buồn đau mới 
giống như một sợi chỉ luồn kim, đâm vào lòng vải, châm 
chích, xâu xé, thêu dệt. 

Ngày qua ngày, Lisa vẫn không chịu gọi về nhà. Duy trở 
thành một liên lạc viên cho Lisa và gia đình. Từ Duy, cô biết 
Lisa vẫn khỏe, Lisa đi làm việc, Lisa nhớ bố mẹ, nhớ chị 
nhưng chưa muốn trở về. Duy vẫn chưa điều tra được 
lý do Lisa bỏ nhà ra đi, hỏi mãi cũng chán nên không ai buồn 
hỏi nữạ Mẹ đêm ngày cầu trời khẩn Phật cho Lisa 
được bằng yên. 

Trong nhà thời gian trôi đi buồn bã nhưng không bi aị 
Dường như mọi người đã quen dần với sự im lặng và tẻ 
nhạt. Mẹ đan len nhiều thêm, những chiếc nón len xanh hồng 
nhỏ xíu; những chiếc mền len mềm mại, những đôi tất tí 
teo chỉ vừa một lóng tay của mẹ. Mẹ tặng những vật dụng 
này cho nhà thương để họ dùng cho những em bé thiếu 
tháng. Mẹ miệt mài sản xuất, đem nỗi buồn của mẹ đổi lại 
tình thương cho những con búp bê mảnh khảnh, vất vả từng 
hơi thở trong lồng kính. Dạo này mẹ còn sinh tật lái xe 
đi đến những khu chợ búa xa xôi, mẹ viện cớ là đi mua 
len, mua vải nhưng cô biết rằng lòng mẹ không nguôi cơn đau 
nhức. Mẹ bâng khuâng, lơ lửng kiếm tìm. 

Duy dạo này cũng bận rộn lắm, anh thỉnh thoảng ghé qua, ăm 
cơm tối rồi vội vã ra đị Cô càng đọc sách nhiều hơn 
để trốn tránh sự im lặng. Cô không nghĩ đến tương lai 
nhiều nữa, cô đi làm như con người máy, cô học thêm 
những lớp cắm hoa, làm đồ gốm. Dù cho bận rộn đến 
chừng nào, dòng sông tâm hồn cô cũng không còn bình lặng 
nữạ Những cơn sóng buồn cứ ray rứt, vu vợ 

Một năm trôi qua từ ngày Lisa bỏ nhà ra đị Duy không đến 
nhà thường xuyên nữa vì mẹ Duy vừa mới được đoàn tụ 
qua Mỹ, bà cần nhiều đến sự săn sóc của Duỵ Cô đến 
nhà Duy, giúp bà trong việc chợ búa hoặc chuyện trò với 
bà trong những lúc Duy bận đi làm những giờ phụ trộị Mẹ 
cô cũng hay đưa mẹ Duy đi phố xá thường xuyên. Cô cũng 
mừng khi thấy hai bà hàn huyên tương đắc. Nhiều khi cô 
bước vào phòng Duy ngủ, nhìn những chiếc gối thêu cô trang 
hoàng trong phòng ngủ, những tấm trải giường thanh nhã cô 
chọn, đôi khi lòng cô cảm thấy bâng khuâng. 

Bẵng đi một tuần, Duy không đến nhà chơi, cô cũng tự 
nhiên bận bịu nhiều với mẹ. 

"Con ơi, đi với mẹ đến nhà bác Phán, bác ấy không 
được khỏe, phải đến thăm không thôi nhỡ có bề nào!" 

Hôm khác mẹ rủ rê: 

"Mẹ tìm được một chỗ bán vải thật rẻ nhưng hơi xa, con 
đi lựa cho mẹ một ít hàng đẹp để mẹ gởi về Việt 
Nam." 

Tới ngày thứ Bảy, mẹ bảo: 

"Hôm nay con dì Năm đám cưới, con nhớ dì Năm không? Bạn 
thân với mẹ từ thuở nhỏ. Dì ấy mời mẹ đi họ nhà trai 
vì dì qua đây một mình, không có nhiều họ hàng thân 
thuộc. Bố mày không chịu đi với mẹ, ông ấy chả biết xã giao 
gì cả! Con chở mẹ đi dùm, nhà ấy ở dưới quận 
Riversidẹ" 

Cô ngập ngừng nhìn mẹ: 

"Hôm nay con có hẹn trượt tuyết với Duỵ" 

"Ủa thế nó chưa gọi cho con à? Mẹ gặp nó hôm qua, nó đang 
bị cảm cúm liệt giường, mà con đừng qua bên ấy nhé, 
lỡ lây bệnh không đi làm được." 

"Chán quá, mẹ thấy không, mẹ bắt con đi chơi với mẹ hoài 
nên con chẳng còn để ý đến Duy nữạ Để con gọi hỏi 
thăm Duy một chút rồi con đi với mẹ." 

Cô bước vào phòng ngủ, nhấc điện thoại gọi qua nhà Duỵ 
Mẹ Duy trả lời: 

"À, con đó hả? Thằng Duy mới ra khỏi nhà." 

"Ủa, nghe mẹ con nói là ảnh bệnh liệt giường mà ảnh lại 
đi đâu sớm thế hả bác." 

"Thì hắn bị bịnh đó chớ, chắc hắn chạy đi mua thuốc 
men chi đó, khi hắn về bác biểu hắn kêu cho con." 

"Thôi khỏi đi bác, con phải chở mẹ con đi ăn cưới, chắc 
khuya lắm mới về, bác để anh ấy nghỉ." 

"Con đi chơi cho vui hỉ, đừng để ý tới thằng ni nhiều, 
có bác săn sóc hắn rồị" 

Mẹ Duy người miền Trung, nhiều khi nói giọng lạ và nhẹ 
như tiếng chim hót. Cô lắc đầu mỉm cười, mai mốt mấy 
đứa cháu nội mặc sức mà lẫn lộn giữa tiếng Mỹ, tiếng 
Việt, giọng Huế, giọng Bắc lung tung. 

Đám cưới con dì Năm thật là vuị Mẹ ngồi với đám bạn 
già của mẹ. Bà nào cũng diện áo nhung, áo gấm. Đeo hạt 
xoàn, vòng vàng rực rỡ. Mẹ cũng đẹp không kém trong chiếc 
áo dài thêu và chuỗi hạt traị Mẹ bới tóc cao, kiêu sang, 
cười con mắt có đuôi, nói chuyện với bạn bè một cách 
vui vẻ. Mẹ và dì Năm dẫn cô đi giới thiệu lung tung với 
các bạn già trẻ. Cô cười bảo mẹ: 

"Mẹ không cần đi kén rể đâu nhé, con đã yên phận 
rồị" 

Mẹ chau mày: 

"Làm gì mà đã yên phận sớm thế, càng quen nhiều người 
càng vui, mình lại có thêm nhiều sự lựa chọn chứ sao 
đâủ" 

Cô trố mắt nhìn mẹ: 

"Sao tự nhiên mẹ lại ăn nói văn minh thế?" 

Dì Năm nhìn mẹ trêu: 

"Bộ cháu không biết là chính mẹ cháu lựa chọn bố cháu 
saỏ" 

Mẹ liếc mắt nhìn dì Năm mắng yêu: 

"Đồ quỷ, già rồi mà không nên nết." 

"Già đâu mà già, chút nữa tui ra nhảy đầm cho chị coị" 

Mẹ và dì Năm nhìn nhau cười nắc nẻ. 

Hôm ấy, thật khuya, hai mẹ con lái xe về trên xa lộ vắng. 
Bầu trời trong vắt và mát lạnh, tinh tú lấp lánh như kim 
cương. Cô quay kính xe xuống, gió lùa tóc cô bay phơi 
phới, mẹ dựa đầu vào thành ghế ngái ngủ, lặng thinh. Cô 
nhớ lại lời mẹ nói trong bữa tiệc cưới: "Càng quen nhiều 
người thì càng có nhiều sự lựa chọn!" Từ ngày gặp Duy, 
chàng trở thành tấm chăn ấm, bao trùm cả cuộc đời cô, 
cô cần gì phải lựa chọn ai nữả Cô mỉm cười thương mẹ 
quá lo xạ 

Sáng chủ nhật, bố dậy sớm pha cà phê, mùi thơm của cà 
phê và trứng chiên làm cô tỉnh giấc. Ngoài cửa sổ những 
con chim se sẻ bận rộn, ríu rít nhảy thoăn thoắt từ cành 
nọ qua cành kiạ Bố mẹ cô cũng như những con chim ấy, tíu 
tít bên nhau, tha mồi về nuôi những con chim non trong tổ. 
Một mai, như những con chim non mọc đủ lông cánh, cô cũng 
bay ra khỏi tổ, nhưng cô sẽ không bay đi đâu xa cả. Cô đi 
về ở với Duy, cách nhà cô mười lăm phút lái xe, cô vẫn 
còn nhiều dịp để làm nũng với bố mẹ. 

"Con ơi, xuống ăn sáng với bố mẹ không thôi thức ăn 
nguội cả." 

Nghe mẹ gọi, cô nhảy xuống giường, vào phòng tắm đánh 
răng, rửa mặt. Khoác vào người chiếc áo kimono, nhìn 
gương mặt hồng hào bóng nhoáng của mình trong gương, cô mỉm 
cười sung sướng khi được bố mẹ chiều chuộng như một 
đứa bé. Cô thích ngồi đủng đỉnh uống cà phê, ăn sáng 
và đọc báo chủ nhật cùng với bố mẹ. 

Dùng điểm tâm xong, cô bưng chén đĩa vào bếp, dọn dẹp 
những vỏ trứng vỡ còn nằm tung tóe dưới đáy chậụ Mẹ 
đang lau bàn bỗng dừng tay nhìn cô: 

"Mẹ gặp Lisạ" 

Cô giật mình ngẩng lên nhìn mẹ. Bên kia bàn bố cũng 
buông tờ báo xuống, chăm chú nhìn mẹ. 

"Lisa đi chợ Luckỵ" 

Thảo nào, cô thầm nghĩ, cô và mẹ chỉ đi chợ Vons mà 
thôị Mẹ tiếp tục: 

"Nó đem theo một đứa bé độ chừng ba tháng." 

Một cảm giác ớn lạnh chợt len lỏi vào lòng. Cô nhìn 
xuống bàn tay mình, miếng bọt biển rơi ra khỏi bàn tay yếu 
đuối và run rẩy của cộ 

"Mẹ không biết phản ứng như thế nào nên tránh mặt nó 
lúc ấy, chờ nó ra khỏi chợ mẹ len lén đi theo, nào ngờ nó 
đến nhà Duy để thăm bác gái nên mẹ theo vào, nhờ vậy 
mẹ mới hỏi rõ tất cả sự việc." 

Tiếng bố tằng hắng văng vẳng đâu đây, bầu trời 
ngoài kia đầu xuân xanh biếc nhưng trong lòng cô, một đám mây 
đen ào ạt bay về. Giọng mẹ đều đều như những giọt 
sầu rơi rụng đau nhức trong lòng cô: 

"Mẹ muốn kể cho con nghe từ tuần trước nhưng mẹ chưa 
chuẩn bị được. Bố mẹ có gặp Duy và có yêu cầu Duy 
đừng đến đây gặp con nữạ Bố mẹ buồn lắm mà không biết 
làm sao nói chuyện với con…" 

Cô nhắm đôi mắt lại, hai tay bám vào thành chậu, cố 
chận những giọt lệ nặng nề tràn lấp đôi mị 

"Phải đứa bé là con của Duy và Lisa không?" 

Cô nghe giọng mình khàn đục cất tiếng, hỏi mẹ một câu 
thật là thừa thãị Lời mẹ đáp mơ hồ văng vẳng nhưng cô 
đã biết, đã hiểu những ẩn khuất, những thấp thỏm u 
hoài lâu nay cô cố tình xua đuổi ra khỏi tâm trí của mình. 
Bây giờ, bao nhiêu dữ kiện bi đát dồn dập phản chiếu 
trong tâm tư cô, qua một tấm lăng kính nhạt nhòa mà cô 
đang gội rửa bằng những giọt lệ tràn lan trên đôi má. 

Cơn đau bất chợt nổi lên làm cô ôm bụng, oằn người 
trên chậu chén bát. Thức ăn sáng vừa mới vào tới dạ dày 
cô chợt tràn trề dâng lên trong lồng ngực, cô gục đầu 
nôn mửa thốc tháo trên những mảnh trứng vỡ, những mảnh 
vụn mong manh, tan nát như trái tim cộ 



Trời hôm nay lại trở màu xám đục. Cali dạo này mưa nhiều 
hơn mọi năm. Thời tiết bây giờ không còn ảnh hưởng 
nhiều đối với cô nữạ Ngày qua ngày cô đi làm việc, cô 
đi học nhạc, cô cố tránh những cảm xúc đắng cay, buồn 
giận. Những cảm xúc ấy đã giày vò trong lòng cô suốt cả 
năm qua làm tâm tư cô dửng dưng lạnh lẽọ Ngồi trước 
phím dương cầm, những nốt nhạc buồn rơi rụng từ những 
ngón tay cộ Từ ngày Duy ra khỏi đời cô, dường như cô 
không còn nhớ được một dòng nhạc vui nào nữa, đôi tay cô 
lướt chầm chậm trên phím trắng… "thà như giọt mưa, vỡ 
trên tượng đá, thà như giọt mưạ.." cô cảm thấy nỗi 
lạnh lẽo ngoài trời thấm nhập vào đáy lòng mình. Cô vương 
vấn một nỗi chán chường và thất vọng. Cô thất vọng 
vì mình đã trao niềm tin cho Duy, cô dựa vào Duy như một 
đứa trẻ thơ cho tâm linh cô được thoải mái, an bình. Ngày 
xưa, khi bố cô đi hành quân xa, cô không chịu ngủ, mẹ phải 
cho cô một tấm áo cũ của bố để cô ôm vào lòng cô 
mới chịu đi ngủ. Ngày nay, cô đã hai mươi mấy tuổi rồi, 
lại một lần nữa, cô dùng Duy để thay thế tấm áo cũ 
ngày xưạ Chính cô, cô đã tự gạt gẫm mình để tìm một 
thứ bình yên giả tạọ 

"Hi, are you Philippinả" 

Giật mình cô quay ngoắt lại, chút nữa thì té khỏi ghế. 
Hai bàn tay vươn ra chụp cô lại, giọng nói hốt hoảng: 

"Oh, I am sorry that I startled you!" 

"It's alright!" 

Đôi gò má cô nóng bừng vì ngượng, người con trai đối 
diện cô chính là người hôm qua đứng nhìn cô qua cửa 
sổ. 

"I am Vietnamesẹ" 

Đôi mắt đen tỏa ra những tia sáng hóm hỉnh làm cô càng 
hổ thẹn. Người con trai mỉm cười: 

"Tôi tên Minh, cô chơi đàn hay quá nên tôi đánh bạo làm 
quen, ai ngờ cô cũng là người Việt… Cô có thể cho tôi 
ngồi đây vài phút để nghe cô đàn được không?" 

Cô bối rối mỉm cười, nhìn xuống phím đàn, tránh đôi 
mắt đen làm hồn cô choáng váng ấỵ 

"Tôi chỉ đàn được một vài bài thôi, hay không thì chưa 
chắc vì chưa bao giờ tôi có thính giả cả!" 

Cô ngập ngừng nhìn đôi tay mình, những móng tay nhỏ xinh 
hồng dường như cũng thẹn thùng run rẩỵ Cô nhắm mắt, 
lặng thinh, cố quên đôi mắt nhung tròn, láu lỉnh nhìn mình 
hôm qua từ khung cửa sổ, cố quên giọng nói ấm cúng của 
chàng trai đối diện. Cô bắt đầu lướt nhẹ đôi tay trên 
phím ngà để dòng nhạc dìu cô đị Bỗng dưng cô vươn 
cánh bay, cô bay mãi vào trong một khung trời mới, khung trời 
hồng với trăng sao huyền hoặc, những con bươm bướm 
trắng lung linh trên cỏ xanh, gió thơm ngào ngạt hương ngọc lan. 
Trên đồi hoa vàng ngập lối, những người tình thơ 
thẩn, tay trong tay, tim rộn rã, mắt nồng nàn và môi cuồng 
nhiệt… 



Từ đó, sau một buổi chiều giông tố. Cô tự dạy mình 
cách tránh né những hy vọng hão huyền, cô bắt đầu biết 
hoài nghi, cô biết đương đầu với những nỗi đam mê 
mới, cô biết đùa cợt với những lời hẹn thề giả dối và 
tự hứa rằng, mai sau, khi cô bước vào một tình yêu 
mới, cô muốn yêu và được đền đáp bằng một tình yêu 
nồng nàn như lửa hồng, như rượu ngọt và cô sẽ ôm ấp 
tình yêu này bằng một trái tim say đắm, ngất ngâỵ 

Thảo luận cho bài: "Một Thuở Bình Yên"