Một vụ mất tích

Tác giả:

Tháng 10 với dân khối 10 như một lớp keo mỏng kết dính những người bạn xa lạ…

***

Trường tổ chức Ngày hội âm nhạc nội bộ, học sinh sẽ đăng ký, tổ chức một buổi duyệt thử và nếu cũng OK thì tháng 12 sẽ diễn tại dạ hội trường thường kỳ. Vì thế sẽ có rất ít tiết mục được chọn.

Khối mới háo hức, lớp Nhiễu cũng có 2 tiết mục, một là đơn ca của Linh Vy, còn lại là của một nhóm có cái tên rất kinh dị: DISCONNECT – gồm 4 đứa chơi với nhau từ cấp 2. Lớp hào hứng chờ đợi, hy vọng dồn cho Linh Vy bởi bé này từng kiếm chác vài giải văn nghệ từ xưa.

Nhiễu thì ớn hát, chưa đến mức “xì mũi lên nghệ thuật” nhưng không có năng khiếu cho cái gì cần khéo léo, nếu nó có thêu chiếc khăn tay có 2 con chim ngậm giải lụa thì người ta sẽ ngay lập tức hình dung ra 2 con ngan giằng con giun!

HBAaRjl

19h là giờ duyệt. Cả lớp đến đủ, ngồi túm tụm ra một góc rất nổi trội. Nhiễu vác cái ván trượt của nó tới chơi thi với tụi thằng Bảo và Nguyên, tưng bừng cả sân trường. Con Mai cứ tấm tắc khen một anh nào đó của khối trên hát hay, làm cả hội được bữa cười mẻ răng lúc thấy nó lon ton ra xin chữ ký “siêu sao ca nhạc” (anh này hát xong xuống đá cầu với bọn bạn luôn).

Chương trình lộn xộn, các tiết mục Anh Việt tán loạn chả phân biệt, nhạc thì lùng phùng, thế mà vỗ tay cứ gọi là rào rào. Đến lớp nào thì lớp ấy cứ hú hét rú rít lên như dân tộc “nhắng”! Tưng bừng. Còn hơn nửa tiếng nữa là tới lớp Nhiễu, chợt Vy kêu ầm lên “mất đồ diễn”. Lớp ào vào châu đầu lại hỏi han. Mắt nó rưng rưng, nói ngắt quãng:

– Tao để trong phòng thay đồ….Váy dài trắng… Chắc đứa nào lớp khác lấy…

Hai ba đứa ngồi xuống an ủi động viên nó. Còn lại chia ra tìm. Nhiễu lẩm bẩm với Lâm Anh:

– Ấy thấy lạ không?

Lâm Anh tay cầm hộ cái ván trượt cho Nhiễu:

– Cái gì lạ cơ?

Nhiễu xóc xóc balô:

– Tớ nghĩ rất ít khả năng lớp khác lấy, vì làm sao lớp khác biết được đấy là đồ của ai. Mà không biết của lớp nào thì nó không thể dám lấy, bởi trong phòng thay đồ luôn có đông người, nhỡ có ai của lớp đứa có đồ kia thì nó rú lên chết ngay. Chỉ có…

Lâm Anh tiếp lời:

– Chỉ có lớp mình thì mới biết được lúc đó trong phòng không có ai khác thuộc lớp mình. ý cậu là thế phải không?

Nhiễu gật đầu:

– Mới lại lớp khác lấy thì nó không dám mang ra ngoài, bởi đi ngang qua lớp có cái váy đấy có mà nó đuổi đánh cho! Nhưng…

Lâm Anh hỏi:

– Sao?

Nhiễu búng tay:

– Cũng có thể nó đi cổng sau, cổng đấy vắng người, mang váy ra không bị lộ. Đi, ra hỏi mấy chú bảo vệ xem! Y như rằng, mấy chú ý bảo có một con bé mặc một chiếc áo màu đen trên áo có chữ “Disconnect” ôm một cái váy trắng chạy ra, rất nhanh. Lâm Anh và Nhiễu nhìn nhau…

Tập hợp lớp mà không ai tìm thấy đồ. Dù không muốn nhưng Nhiễu vẫn phải nói ra cái tin mà nó thu lượm được. Tất cả nhìn quanh, đúng là không thấy Diệp – một thành viên, đứa hát chính của Disconnect. Không khí nặng xuống, không ai nói gì nhưng đều rõ người bên cạnh mình nghĩ gì.

Bệnh thành tích có thể khiến người ta cạnh tranh không lành mạnh vậy ư? Chắc là kiểu hy sinh một thành viên để loại đối phương? Mà hẳn Diệp cũng không nghĩ là bị bảo vệ nhớ, hoặc không lường được sẽ có đứa ra hỏi bảo vệ cổng sau…

Thảo luận cho bài: "Một vụ mất tích"