Mưa Phùn

Tác giả:

Hoàng Liên Sơn mây phủ
Đêm lấn ngày, trời ngái ngủ âm u
Chốn rừng sâu nước độc hoang vu
Nơi đày ải những tù binh thất trận

Người lính miền Nam nuốt hận
Đội mưa phùn chầm chậm lết đôi chân
Vai trơ xương, vết đòn gánh tím bầm
Hai thùng nước nặng dần theo nhịp bước

Mưa lắc rắc trên dốc mòn trơn trượt
Giọt li li thấm ướt mắt quầng thâm
Giọt lách luồn trong mái tóc hoa râm
Giọt len lỏi xuyên qua lần áo rách

Gió bấc lạnh tẩy da người trắng bệch
Hàm răng long lách cách vỗ liên hồi
Như nóng lòng cắn đứt chuỗi mồ hôi
Đang bươn bả vượt bờ môi tê cóng

Lờ mờ làn sương mỏng
Lối đi về dợn sóng mấp mô
Tiếng dế vọng mơ hồ
Từ kẽ nứt của nấm mồ đắp vội

Đôi mắt đã nhạt màu theo cơn đói
Hững hờ nhìn bầy lang sói vây quanh
Xót xa thương cho đất nước tan tành
Dưới nanh vuốt của hung tàn bạo ngược

Trên vai nặng, chất chồng thêm nợ nước
Sức kiệt dần, chưa trả được thù chung
Thân nam nhi hơn nửa kiếp vẫy vùng
Đành ôm hận giữa gông cùm xiềng xích

Ngày núi rừng tịch mịch
Đêm côn trùng rả rích nhặt khoan
Chốn lao lung, trăm thống khổ nhọc nhằn
Biết bao kẻ đã vùi thân đất Bắc

Mưa gió ướp làn môi tím ngắt
Hờn căm nung tròng mắt đỏ au
Người lính nâng cao đầu
Khối sầu đau bốc lửa

Trong thân xác như cành khô hết nhựa
Dòng máu cuồn cuộn như sóng Trường giang
Chở về tim ngày tháng cũ huy hoàng
Đầy nắng ấm của miền Nam thuở trước

Mắt long lanh sáng rực
Người tù háo hức từ phương xa
Mộng thấy con thơ, từ chốn quê nhà
Cưỡi nắng đến tìm cha nơi đất trại

Cười vang vang điên dại
Gánh trên vai, vất bỏ đại bên đàng
Chân lính quýnh vội vàng
Liều nhắm hướng miền Nam lao thẳng thẳng tới

Tiếng người la ơi ới
Tiếng lang sói thét gầm
Tiếng súng nổ thật gần
Tiếng xác thân rơi rụng

Người tù chết cánh tay gầy dang rộng
Trên môi thâm còn thoáng đọng nụ cười
Còn lung linh trong ánh mắt cuối đời
Màu nắng ấm của phương trời xa lắc

Gió vẫn rít trên rừng sâu đất Bắc
Giọt mưa phùn vuốt mắt kẻ sa cơ
Ai xuôi Nam, nhắn hộ với con thơ
Người cha đó chẳng bao giờ về nữa

Cali, Quốc Hận 2003
Trần văn Lương 




Thảo luận cho bài: "Mưa Phùn"