Mùa xuân trở lại

Tác giả:

Cô quá đau lòng vì anh, vì những suy nghĩ thiếu tin tưởng nơi anh. Ngay từ đầu, anh đã không cho cô cái quyền được lựa chọn. Đó là tình yêu của cô kia mà.

***images (18)

– 222222. Hân hạnh được quen bạn.

Dòng tin nhắn của một cái nick lạ lẫm khiến Thái An cảm thấy bực bội. Cô với tay di chuyển con chuột, tắt ngay cửa sổ chat đang hiện lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của cô với mấy người bạn học cùng lớp. Người lạ mặt đó vẫn chưa chịu dừng lại, gửi tiếp cho Thái An một yêu cầu xem webcam.

“Ừ thì thử xem tên này mặt mũi ra sao. Mà chưa gì đã mở webcam lên show hàng rồi, tưởng hắn ta là ai, hotboy chắc”. Sự tò mò vốn có trong mỗi con người lại trỗi dậy lấn át cả sự bực dọc dành cho con người xa lạ kia. Trước màn hình con con trong vi tính, chàng trai hiện lên chỉ có nửa phần mặt dưới, nửa phần trên bị chiếc nón che khuất. Cô chỉ thấy anh ta cũng dễ nhìn nhờ nụ cười duyên và hàm răng trắng sáng. Nghĩ cũng lạ, giờ đã là buổi chiều, có ánh nắng nào rọi vào đâu mà hắn ta lại phải đội nón. Hành tung đầy bí ẩn khiến cô không khỏi suy nghĩ. “Hay hắn ta bị … hói đầu”. Nghĩ đến đó, Thái An phì cười một mình. Giác quan của cô trước giờ rất nhanh nhạy, cô tin hắn ta đúng như những điều cô nghĩ: một tên hói không hơn không kém. Điều đó thôi thúc cô kiểm chứng.

– Bạn có thể mở chiếc nón trên đầu ra không? Giờ là buổi nào rồi mà còn đội nón mãi. Bạn cứ như một sinh vật lạ vậy.

– Không mở đâu, mình lạ như thế đấy. Có ảnh hưởng gì đến bạn không?

Hắn lắc đầu nguầy nguậy, tuyệt nhiên không chịu mở chiếc nón trên đầu ra. Thái An chưa bao giờ cảm thấy khó chịu như vậy. Cô trước giờ luôn tự tin với bản lĩnh của mình. Không có gì cô muốn khám phá mà không được. Và với hắn lần này, cô chắc chắn không là ngoại lệ.

– Bạn thiếu tự tin vào mình lắm hay sao mà cứ ra vẻ bí ẩn vậy. Mình nghĩ chắc bạn cũng chẳng tử tế gì, vì người tử tế sao phải che giấu bản thân.

Cô buông lời khích bác. Bụng nghĩ thầm hắn ta sẽ tức điên lên mà mở phăng chiếc nón, đánh phịch nó xuống đất. Thế nhưng không như cô nghĩ, hắn lại nở nụ cười ngạo nghễ, gõ lên dòng chữ:

– Mình tốt hay xấu không phải bạn nhìn là biết đâu. Kết bạn với nhau đi, rồi bạn sẽ hiểu hơn về mình, rồi bạn sẽ được thấy khuôn mặt của mình. Không hotboy nhưng cũng không phải Trương Chi đâu nhé.

Đến nước này, Thái An đành chào thua với chiến thuật khích tướng. Thôi thì kết bạn cũng chẳng ảnh hưởng gì cả. Biết đâu sẽ như lời hắn nói. Giả như hắn chẳng phải là người tốt thì “delete” cũng quá dễ dàng. Nghĩ thế, cô đồng ý kết bạn.

***

Gia đình Thái An lại có chuyện buồn. Ba mẹ cãi nhau vì chuyện tiền nong, vì cách quản lý tiền bạc trong việc kinh doanh nhỏ tại nhà. Mỗi lần thấy ba mẹ cãi nhau, ba không kìm được nóng giận, ném đồ lung tung, đập vỡ hết các thứ, Thái An lại hình dung ngôi nhà như địa ngục. Cô lẳng lặng mang tập vở, lấy xe sang nhà người bạn thân với cái cớ học nhóm, để được thoát khỏi không khí nặng nề này.

Dừng xe trước cổng nhà Lan, mẹ Lan từ trong nhà trông thấy đã nói với ra:

– Thái An đến học cùng Lan hả con? Nhưng nó vừa đi ra ngoài rồi. Bác chưa biết khi nào nó về nữa.

– Dạ, vậy thôi con sang nhà bạn khác cũng được. Thưa bác con về.

Thảo luận cho bài: "Mùa xuân trở lại"