Mùi của gió

Tác giả:

“Cậu vẫn luôn ở bên mình phải không?” Tôi nhìn lên bầu trời, thì thầm khi đứng trên bục nhận giải thưởng, khẽ ngửi mùi hoa trong gió.

***

Đó là một ngày nhiều gió. Và thơm. Vì tôi đang đứng trên ban công , nơi rất gần một ban công hoa, rất nhiều hoa. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi sống ở nhà mới trong một thành phố mới xa lạ. Sài Gòn khác Hà Nội của tôi. Căn nhà này cũng khác tổ ấm của tôi ngày xưa, và người mà tôi đang gọi là mẹ cũng khác. Tôi để lại tất cả ở Hà Nội ,những gì tôi yêu quý và mọi vinh quang mà tôi từng có. Để giờ tôi đang đứng ở đây và gặm nhấm sự cô đơn, mệt mỏi bởi cảm giác tội lỗi bủa vây đến nghẹt thở. Vùi mình vào một giấc ngủ sâu đầy mệt mỏi với những cơn ác mộng ,tiếng phanh xe, tiếng la hét thất thanh, máu chảy lênh láng … Tôi bật dậy,vô thức chạy ra ban công. Sau này tôi mới hiểu đó chính là cảm giác dễ chịu của mùi hương nơi ban công bên cạnh gọi tôi tới. Ban công định mệnh. Giấc ngủ cũng là định mệnh. Trong cuộc sống, có những điều hoàn toàn là định mệnh.

mui-cua-gio

Và tôi nhận ra ban công có người, đúng như tôi nghĩ chủ nhân của nó phải là một cô gái. Cô ấy đang đứng đối diện về phía tôi, nhìn mà cứ như không nhìn, ánh mắt lặng lẽ kì lạ. Người hàng xóm đầu tiên mà tôi gặp, cô gái Sài Gòn đầu tiên ở gần tôi. Tôi đã muốn khép tất cả lại, buộc mình trong thế giới đơn độc, tôi không muốn gần gũi thêm với ai, tôi sợ đau khổ. Nhưng, không hiểu sao, khi nhìn thấy cô ấy, tôi lại khát khao muốn được nói chuyện, việc mà tôi dường như đã bỏ quên từ lâu.

 – Chào câu.

– …

– Này cậu, xin chào

– …

Tôi ngạc nhiên,chưa từng có cô gái nào phớt lờ tôi như thế, trước đây tôi đã quá quen cảm giác ở trên cao, là tâm điểm chú ý. Sự hụt hẫng nhanh chóng bủa vây, phải, tôi cần học cách chấp nhận cuộc sống mới, tôi đã quên rằng mình với vết sẹo dài đáng sợ trên mặt không thể dễ dàng được chào đón nữa. Bố đã muốn tôi đi trị liệu, nhưng tôi không muốn, tôi muốn giữ vết thương này trên gương mặt mình như một sự đền tội, như một sự trốn tránh, để che đi trái tim đã chằng chịt những vết thương. Tôi ngâng mặt lên nhìn bầu trời xanh ngắt, khẽ hít một hơi dài đầy gió và hương thơm, rồi quay người trở vào trong.

– Chào cậu.

Tôi giật mình, thảng thốt, quay đầu lại, giọng nói của cô ấy làm tim tôi quặn thắt, giọng của Linh, giọng nói đêm đêm đi vào giấc ngủ đầy mộng mị của tôi. Tôi sợ hãi, run rẩy, đau đớn, quá nhiều cảm xúc ập đến. Tôi bỏ chạy.

Tôi trằn trọc suốt đêm, trong nỗi nhớ và day dứt đến quằn quại về mẹ, về Linh. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi lại bước ra ban công như một hành động vô thức. Và cô ấy vẫn ở đấy, đang ngồi trên ghế, nhắm mắt và khe khẽ hát nhỏ. Cô ấy không phải Linh, cô ấy không phải Linh. Tôi tự nhắc nhở mình.

– Chào cậu. Tôi là Phong.

– Ừ.

– Cậu tên gì ?

– Cậu thích tên gì ?

Tôi ngạc nhiên,mình nghe nhầm ư? Nhưng rõ ràng cô ấy vừa hỏi như vậy mà. Cô ấy vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lặng lẽ kì lạ. Cô ấy không sợ tôi.

– …

– Cậu có thích hoa không?

– … Tôi ư ? Một chút …

– Vậy à, vậy gọi tôi là Hoa. Chào cậu, gió. Chúng ta sẽ gặp lại nhau sau.

Thảo luận cho bài: "Mùi của gió"