Nàng không yêu hoa tím

Tác giả:

Nỗi buồn con gái không có ai dạy nàng gọi tên, niềm vui con gái không có ai bên nàng san sẻ, và một chút xuyến xao không ai dạy nàng cách để quên…

Con gái thường nói họ thích màu tím, nhưng nàng người con gái ấy, nàng không còn yêu màu tím nữa!

***

Nơi nàng ở đẹp như một thiên đường nhỏ! Nhà nàng xây bằng gạch đỏ không trát và lợp bừng ngói đỏ của quê nàng. Nhà nàng ở ven sông, nàng vẫn đi về dọc con đường đầy cỏ và hoa đồng nội. Nhà nàng nhỏ nhưng không gian phía trước mênh mông không bao giờ khuất hết tầm mắt, nàng thường ngồi trước cửa nhà, cảm thán nhìn trời đất.

Nàng ở cùng mẹ, mẹ nàng không nhìn thấy từ khi sinh nàng ra. Bao nhiêu ánh sáng của mẹ nàng mang đi theo mình. Nàng vẫn nghĩ như thế.

nang-khong-yeu-hoa-tim

Từ khi có nàng, thế giới của mẹ nàng không còn ánh sáng, nhan sắc của mẹ trao sang cho nàng, cả nỗi buồn của mẹ cũng theo nàng lớn lên. Người đàn ông giàu có là cha nàng, đã đi qua đời mẹ nàng, để lại nàng cho bà, để lại cho nàng ngôi nhà ấy, con đường ấy và con sông ấy. Con đường ấy nàng vẫn thường đi, con sông ấy nước vẫn chảy và bờ sông đầy hoa tím nàng trồng, và hoa vẫn nở như ngày nào… Chỉ có mẹ nàng là yên lặng, mẹ lặng lẽ tới mức nhiều khi nàng tự hỏi mình: Mẹ có biết nàng đang sống bên cạnh mẹ hay không? Trong đôi mắt đẹp buồn và thăm thăm bóng tối ấy, nàng không thấy bóng mình bao giờ.

Nàng yêu hoa màu tím, nàng nói chuyện với chúng mỗi buổi chiều tan học trở về nhà. Mỗi buổi tối trước khi nàng đi ngủ và những lúc buồn vui… Nàng thích nhất là trêu đùa những cây trinh nữ, mỗi khi nàng chạm tới, chúng đều khép mình lại. Nàng cũng giống thế chăng? Nàng không có bạn bè, hay nói đúng hơn là nàng sợ họ, nàng sợ những ánh mắt nhìn thương hại, sợ những tiếng xì xào nho nhỏ khi vắng mặt nàng hay là khi nàng vô tình ngang qua, nàng sợ những ánh nhìn soẹt qua của người lớn và âm thanh mỉa mai nàng đã nghe từ khi nàng hiểu: nàng là đứa con hoang, là đứa con không có cha! Khi xưa, nàng thường trốn mình ở một góc nào đó và lặng lẽ khóc một mình. Nhưng bây giờ, nàng tự tạo cho mình một vỏ bọc lạnh lùng, lạnh lùng tới mức không ai có thể khiến nàng tổn thương thêm nữa.

Đôi mắt nàng đẹp như mắt mẹ, nhưng mắt nàng đầy màu tím, màu buồn, một nỗi buồn mà nàng không bao giờ biết gọi tên nó là gì. Chỉ biết trong trái tim nàng có một nỗi hoang hoải mênh mông mà không thể nói cùng ai.

Nàng chỉ biết cặm cụi trồng tất cả những loại hoa màu tím ở từng ô nhỏ mà nàng ngăn ra trên bờ sông, cũng là chiếc vườn dài thật dài của nhà nàng. Đó là niềm vui thích duy nhất nàng có từ bao nhiêu năm nay. Còn khi buồn, nàng nghe nhạc: “Nàng yêu hoa tím tôi chuộng hồng, nàng thì ưu tư tôi thì rất yêu đời…” đó là những lời trong bài hát nàng thích nhất!

Nàng thích cả những chú gà con lông mịn màng và êm dịu. Nàng thích nhìn chúng chạy lích tích kiếm ăn trong những bụi hoa màu tím. Nó cho nàng chút cảm giác bình yên hơn, ấm áp và dịu dàng hơn…

Mỗi buổi chiều mẹ nàng thường ngồi yên lặng dưới giàn hoa tigôn nàng trồng, bà không biết đó là hoa gì, chỉ là bà lặng yên như thế mà thôi. Bao nhiêu năm rồi, kể từ ngày nàng hỏi: Tại sao mẹ lại ngồi đó? Và mẹ không bao giờ trả lời nàng, thì nàng đã từ bỏ ý định hỏi mẹ nàng rồi. Nàng coi đó như là một thói quen khó bỏ của mẹ.

Thảo luận cho bài: "Nàng không yêu hoa tím"