Nắng Muộn Thu Vàng

Tác giả:

Vừa chạy đến đầu đường thằng Hưng trở lại ngay, nó sực nhớ con Lan đã nói với nó là sáng nay con Lan phải đi nha sĩ nhổ răng.
Thằng Hưng sợ nhất là phải đi nha sĩ, ngồi trên cái ghế cao nghệu, phải há miệng cho ông nha sĩ lấy cái khoan, khoan sè sè vào răng thấy mà ớn. Ấy vậy mà hình như con Lan không biết sợ nên hôm qua còn khoe: “Sáng mai tao đi nha sĩ nhổ răng, mẹ tao nói vậy”. Trời ơi! đi nha sĩ mà nó làm như được đi sở thú không bằng. Chắc con này chưa đi nha sĩ bao giờ nên không biết sợ. Thằng Hưng định nói hù con Lan mấy câu nhưng rồi thấy tội nghiệp nên lại thôi.
Hồi còn ở đảo, gia đình nó và gia đình con Lan ở chung một góc nhà, tổng cộng là năm người tất cả: hai mẹ con thằng Hưng, con Lan và bố mẹ nó. Rồi khi biết cả hai gia đình đều được đi Úc thì mẹ nó và mẹ con Lan có vẻ thân nhau hơn. Và bây giờ thì cả hai gia đình đều rủ nhau dọn về khu Dulwich Hill này sinh sống. Nó nghe mẹ nó nói ở đây tiện, gần xe lửa, xe buýt, lại không qúa xa Marrickville là nơi có nhiều cửa hàng buôn bán của người Việt. Thằng Hưng đã được mẹ nó cho đi Marrickville rồi, dưới đó nhiều cửa hàng, đông đúc hơn trên này nhiều. Có lần nó đòi mẹ nó xuống thuê nhà ở dưới ấy cho vui nhưng mẹ nó không chịu. Mẹ nó nói đông người qúa không tốt, nó không hiểu tại sao lại không tốt, đông hơn thì vui hơn chứ có gì đâu!
Thằng Hưng trở về nhà thì mẹ nó đã vào phòng may, vì nó nghe tiếng máy kêu “rẹc” “rẹc” ở trong đó. Cái máy kêu lớn quá nên mẹ nó phải kê một cái chăn ở dưới cho đỡ rung, nhưng hình như cũng không giảm được bao nhiêu. Mẹ nó còn cẩn thận kê cái máy ở góc phòng, chỗ không gần với nhà nào ở bên cạnh vì mẹ nó sợ người ta phàn nàn là gây tiếng động lớn qúa. Mẹ nó thường vào phòng may từ sáng sớm đến gần trưa mới trở ra, lo ăn uống qua loa, rồi lại chui vào phòng may nữa. Có nhiều lần mẹ nó bắt nó phải phụ cắt chỉ nữa, nó rầu ơi là rầu, nhưng mỗi lần như vậy mẹ nó lại hứa cho cái này cái khác, nhưng cái nó thích nhất là cái xe có “remote control” thì mẹ nó lại không cho, bà nói chơi mấy thứ đó uổng tiền, số tiền đó dùng để mua qùa gửi về giúp bà nội và bà ngoại thì tốt hơn. Thấy xin nhiều lần không được nên nó không dám xin nữa.
Thằng Hưng ngồi xuống bậc thềm nhìn ra bãi đậu xe ở phía dưới. Mấy cái xe đậu ở sân đều cũ và xấu. Mai mốt lớn lên nó mua một cái thật đẹp kia. Xe thể thao chỉ có hai cửa, mới hách! Nó đã nhìn thấy mấy cái xe đẹp thỉnh thoảng chạy ngoài đường và ao ước thật chóng lớn để đi làm có tiền mua xe. Có lần nó nói điều ấy với mẹ nó, bà nói: “Muốn sau này mua xe đẹp thì phải học giỏi mới được!”. Nó học cũng tạm được vì thỉnh thoảng cô giáo có khen nó, nhưng giỏi thì chắc là chưa vì trong lớp nhiều đứa giỏi hơn nó. Nó nhớ có lần nó hứa với mẹ là sẽ cố gắng học nhưng thỉnh thoảng lại quên. Nó bực nhất là mỗi khi không hiểu bài không biết hỏi ai, phải chi bố nó còn sống thì chắc nó hỏi được.
Thằng Hưng còn nhớ lần cuối cùng đi thăm bố nó ở trại cải tạo Suối Máu, lúc ra nhà thăm nuôi thấy mẹ con nó ông còn cười cười. Nó biết ông cười như vậy nhưng không vui đâu, nó còn thấy mẹ nó khóc nữa. Mà không phải chỉ một mình mẹ nó khóc, mấy bà đi thăm nuôi hình như bà nào cũng khóc!
Qua kỳ thăm nuôi ấy, ít lâu sau thì được tin bố nó chết, ông chết vì đi lao động cuốc phải trái mìn. Nó nhớ khi nghe tin ấy mẹ nó khóc mấy ngày, sau đó mới tính chuyện vượt biên. Chuyến đi ấy, mẹ con nó may mắn, vì chỉ mấy ngày sau là đến Mã Lai, không gặp hải tặc, cũng không có sóng gió gì nhiều. Nói vậy thôi, chứ từ khi ra đến cửa biển là nó thấy mẹ nó nằm dí một chỗ vì say sóng, nếu mà sóng to gió lớn thì nó không biết làm thế nào mẹ nó chịu nổi. Khi đến dảo nó mới thấy chuyện vượt biên là khủng khiếp. Nó nghe không biết bao nhiêu chuyện hãi hùng xẩy ra trên biển, nhất là bọn hải tặc Thái Lan, tụi nó giết hết đàn ông, hãm hiếp đàn bà. Chưa kể chuyện ghe bị chết máy lênh đênh trên biển cả tháng trời, không có gì để ăn cũng không có gì để uống!
Tiếng máy may của mẹ nó vẫn chạy “rẹc” “rẹc” trong phòng. Máy rống lên từng hồi dài ngắn khác nhau theo cái nhấn chân của mẹ nó. Hồi ở Sài Gòn nó chưa nhìn thấy lọai máy này, nó nặng đến nỗi mỗi khi cần chuyển từ phòng này sang phòng khác là mẹ nó phải gọi cả bố mẹ con Lan sang giúp, còn nó và con Lan thì chẳng làm được gì nên bị đuổi ra chỗ khác chơi.
Thằng Hưng nhớ hồi mới gặp con Lan ở đảo, con bé suốt ngày chạy đi chơi với con Cúc và con Mai. Thằng Hưng không ưa con Cúc và con Mai mấy, hai đứa hay rủ con Lan đi chơi thật xa, chẳng mấy khi nó chơi với thằng Hưng được lâu. Đang chơi với thằng Hưng mà hai đứa kia rủ đi là nó đi ngay. Có lần nó đã định nghỉ chơi với con Lan nhưng rồi thấy khó qúa. Con Lan nó có cái gì ấy mà thằng Hưng cảm thấy quyến luyến khó mà xa được. May cho thằng Hưng là gia đình con Lan cũng được đi Úc lại ở gần gia đình nó nữa.
Ngày còn ở đảo, thằng Hưng cũng có mấy thằng bạn, thằng Trần, thằng Thịnh, thằng Trung, nhưng mới chơi thân được một chút lại chia tay, mỗi đứa đi một ngả. Thằng Trần, thằng Thịnh nghe nói được đi Mỹ, còn thằng Trung được đi Pháp. Đi Mỹ thì chắc vui hơn Úc vì nhiều người thích đi Mỹ lắm. Nó cũng thích đi Mỹ nhưng mẹ nó lại thích đi Úc nên nó đành chịu. Hơn nữa gia đình con Lan cũng đi Úc nên nó cũng không phàn nàn gì. Sang Mỹ mà không có con Lan thì buồn chết.
Ngồi trước thềm nhà một lúc thằng Hưng đâm chán nên lại đứng lên đi ra khu phố buôn bán gần đấy. Nó cũng có thằng bạn người Úc là David, nhưng nhà thằng này ở xa qúa nên nó không thể đến chơi. Có điều nói chuyện với thằng David không đã cái miệng bằng nói chuyện với con Lan vì nó chưa biết nhiều tiếng Anh. Còn nói chuyện với con Lan thì cả hai đưá đều tán dóc tía lia được. Cái miệng con Lan dẻo quẹo, cái môi mỏng mỏng, xinh xinh, lại còn rành tiếng Việt hơn cả thằng Hưng nữa. Bố con Lan dạy thêm cả tiếng Việt cho nó vì ông sợ nó quên, còn mẹ thằng Hưng thì không dạy được, hơn nữa bà còn bận may. Mẹ nó chăm lắm, bà ngồi hì hục may suốt ngày ở trong phòng. Có lẽ mẹ nó buồn vì tiếng Anh không biết,cũng chẳng biết đi đâu chơi nên cắm đầu vào may, vừa có thêm tiền vừa đỡ buồn. Đấy là nó nghe mẹ con Lan nói với bố con Lan như vậy, nên chắc mẹ nó cũng giống như mẹ con Lan thôi.
Ra đến ngoài phố thằng Hưng rẽ vào tiệm cho thuê băng video mà chủ là người Việt, trong đó có đặt máy “game”. Nó thích chơi game lắm, nhưng lại không có tiền nên chỉ đứng nhìn mấy đứa khác chơi. Thỉnh thoảng nó cũng có đồng hai mươi xu mẹ nó cho nhưng chỉ bỏ vào máy chơi một chút xíu là hết ngay, nó chơi dở nên không chơi được lâu.
Thằng Hưng đang đứng ở tiệm cho thuê băng thì nó thấy bóng cái xe màu đỏ của bố con Lan, Nó đoán là con Lan đã đi nha sĩ về rồi, nên chạy trở ngược đến nhà con Lan, nhưng khi đến nơi nó mới biết là mình nhầm, vì nhà con Lan cửa vẫn đóng, cái xe màu đỏ của bố nó cũng không có ở nhà, thằng Hưng thất vọng đứng tần ngần một lúc rồi trở về nhà. Đến lúc này thằng Hưng mới thấy thèm được đi học, dù sao cũng có bạn. Bạn của nó ở gần đây thì chỉ có mỗi con Lan thôi, mà nó lại không gặp được!
Thằng Hưng đi dọc theo con đường để về nhà nó, nó đi chậm lại vì về nhà cũng chẳng biết làm gì. Khi đến cạnh ga Dulwich Hill thì nó thấy một cái xe lửa chạy vụt qua mà không đậu lại. Thỉnh thoảng nó cũng được mẹ nó dẫn đi Cabramatta bằng xe lửa, nó thích lắm nên vẫn thường đòi mẹ nó dẫn đi chơi. Ở dưới Cabramatta còn đông người Việt hơn và phố xá cũng vui hơn cả Marrickville nữa, nhưng mẹ nó thỉnh thoảng mới đi một chuyến. Khi nào đòi mà mẹ nó không muốn đi là bà khất lần hay nói bận không đi được. Mà mẹ nó bận thật vì suốt ngày bà ngồi may, nếu nó phải ngồi suốt ngày ở một góc phòng như mẹ nó là nó ngủ gật ngay.
Khi quẹo vào nhà, thằng Hưng mới để ý đến một cây lá đỏ ở ngôi nhà phía bên kia hàng rào, lá của nó đỏ như lưả, đỏ rực rỡ một góc vườn, mà khi mới nhìn thấy nó giật mình, rồi ngạc nhiên, là tại sao một cây lạ lùng đến như vậy mà đến bây giờ nó mới thấy!
Vừa lúc ấy, mẹ thằng Hưng ở trong nhà nhìn thấy nó lên tiếng gọi:
-Con vào nhà mẹ nhờ một tí.
Nó “vâng”, rồi chạy vào. Mẹ nó nói tiếp:
-Con chạy sang nhà con Lan mượn cho mẹ cái kéo cắt chỉ, kéo của tao để đâu mất rồi. Hay con đi tìm cho mẹ xem nó ở đâu. Nhà có một chút xíu mà tao tìm mãi không ra!
Thằng Hưng vào phòng may của mẹ nó, phòng tối như bưng vì mẹ nó đã đóng hết mọi cửa sổ và cửa ra vào, chỉ có một ngọn đèn của cái máy may là còn đang sáng, nó phải bật cái đèn ở giữa phòng lên. Thằng Hưng lại gần cái máy may thì nó thấy cái kéo cắt chỉ nằm phơi mình giữa cái hộp bằng nhựa, nơi mẹ nó hay cất các đò đạc lỉnh kỉnh liên quan đến việc may vá. Nó hớn hở đưa ra cho
mẹ nó:
-Con tìm thấy rồi.
Mẹ nó ngạc nhiên:
-Con tìm thấy kéo ở đâu?
-Con tìm thấy trong thùng nhựa cạnh cái máy may ấy.
Mẹ nó chép miệng:
-Ấy, bây giờ tao thế đấy! Có khi đang cầm cái kéo ở trong tay mà lại đi tìm kéo cũng nên. Cũng có khi nó sờ sờ trước mắt mà lại không thấy.
Thằng Hưng bỗng nhìn mẹ nó lo ngại, nhưng rồi mẹ nó lại vào phòng may để làm việc nên nó cũng quên ngay cái kéo cắt chỉ và tính hay quên của mẹ nó. Sực nhớ có bài tập cô giáo giao cho về nhà làm, nên nó lấy bài ra ngồi ngay ở cái bàn hai mẹ con nó thường ngồi ăn để làm bài, thỉnh thoảng lại nhìn ra mong con Lan sẽ đến chơi với nó. Một lúc sau vì mải làm bài tập nên nó cũng không còn nhớ đến con Lan nữa.

*
* *

Ngày hôm sau thằng Hưng mới gặp con Lan. Mới nhìn thấy thằng Hưng, con Lan cười, thằng Hưng nhận ra ngay cái răng hà của con Lan ở trước cửa đã bị nhổ mất, làm con Lan có vẻ gì là lạ.
-Mày nhổ răng có đau không?
Con Lan nhăn nhó:
-Đau lắm! Cái ông nha sĩ ông ấy cầm cái kim chích dài lắm, tao sợ qúa khóc thét lên bị mẹ tao đánh cho một cái, rồi ông ấy nhổ cái răng của tao lúc nào tao không biết.
Thằng Hưng làm ra vẻ thành thạo:
-Nhổ mà mày không biết thì đâu có đau.
Con Lan đành thú nhận:
-Không đau lắm nhưng mà sợ, thôi bận sau tao chẳng đi nha sĩ nữa đâu.
Thằng Hưng nhớ đến những lần nó đi nha sĩ, hình như còn ghê hơn cả những điều con Lan nói. Vậy là con Lan còn hên, tưởng là hôm nay cái mặt của nó xưng lên như cái mâm rồi chứ.
Thằng Hưng chợt để ý đến cái nơ hình con bướm con Lan đang cài trên mái tóc của nó. Con bướm, thân màu vàng, cánh xanh, được kết bằng loại vải có kim tuyến lóng lánh. Thằng Hưng biết con Lan thích cái nơ hình con bướm này từ lâu lắm rồi, và chắc hôm qua nó mới vòi mẹ nó mua được! Thằng Hưng cũng thấy con bướm đẹp, đẹp hơn cả những con bướm thật mà nó thường nhìn thấy, nhưng có lẽ cái nơ hình con bướm chỉ đẹp khi cài lên mái tóc con Lan thôi, vì khi tháo ra thì nó không thấy đẹp nữa.
Rồi bỗng thằng Hưng để ý đến cái váy đầm mới con Lan đang mặc. Đã thế con Lan còn đi cả giày mới nữa. Chà! hôm nay con này diện quá, cái gì cũng mới hết, lại đẹp nữa! Thằng Hưng nhìn lại quần aó nó đang mặc, nó bỗng tủi thân vì hình như thứ gì nó mặc cũng là đồ cũ, tuy không xấu nhưng so với con Lan thì kém xa! Nhưng thằng Hưng cũng quên ngay chuyện quần aó, nó rủ con Lan:
-Mày đi ra phố chơi với tao không?
Con Lan lắc đầu:
-Thôi tao không đi đâu, chút xíu bố tao về là tao phải đi ăn giỗ với bố mẹ tao.
Thằng Hưng hỏi:
-Rồi mấy giờ mày về?
-Tao cũng không biết, nhưng có lẽ khuya lắm mới về. Mỗi lần đi đâu mà có uống rượu là bố tao về trễ lắm, sợ cảnh sát phạt vì uống rượu mà lái xe.
Thằng Hưng không nói gì, nó bỗng buồn vì như thế là nguyên cả ngày hôm nay nó lại không có bạn. Con Lan sẽ đi chơi cả ngày ở nhà bác nó mà thằng Hưng không đến được. Nó bỗng ao ước được đi ăn giỗ cùng với con Lan nhưng nó biết ngay ao ước như vậy cũng là viển vông thôi!
Thằng Hưng bỗng nhớ về con đường Thánh Mẫu của nó ở ngã ba Ông Tạ. Con đường lồi lõm, bụi bậm, mà nó rong chơi khi còn ở Việt Nam. Nó nhớ đến vườn xoài của nhà thờ Chí Hoà ở cuối đường, mà nó cùng vài thằng bạn và cả con Thúy nữa thỉnh thoảng vẫn lén vào hái trộm. Nó nhớ có một lần sau khi đã lẻn vào hái được mấy qủa xoài xanh, khi chui ra váy con Thúy bị vướng vào hàng rào, nó phải giúp con Thúy gỡ mãi mới được.
Không biết bây giờ thằng Khôi, thằng Dũng và cả con Thúy có còn chui vào vườn nhà thờ để hái trộm xoài nữa không. Mùa này hình như cũng là mùa xoài ở Việt Nam.
-Mày thích ăn xoài chín hay xoài xanh?
Con Lan bị hỏi bất ngờ, đang sửa lại cái nơ ở trên đầu, quay lại nhìn thằng Hưng:
-Bộ nhà mày có xòai à?
-Không.
Thế sao mày hỏi tao thích ăn xoài chín hay xoài xanh?
-Tao hỏi chơi thôi, vì hồi xưa khi còn ở Việt Nam, thỉnh thoảng tao chui vào vườn xoài nhà thờ
Chí Hòa hái trộm xoài xanh đem về mấy đứa ăn với nhau. Xoài xanh ăn ngon lắm, mày ơi!
-Ăn xoài thì tao thích nhưng tao không thích ăn xoài hái trộm đâu.
Hai đứa đang nói truyện thì bố con Lan về. Con Lan thấy vậy vừa chạy vào vừa nói với thằng Hưng:
-Thôi tao đi đây, bố tao về rồi.
Thằng Hưng chưng hửng, nó giận con Lan, con bé này ham đi ăn giỗ qúa, nó không biết là khi nó đi chơi vui vẻ như vậy thì thằng Hưng lại phải chơi thui thủi một mình rồi lại mong nó chóng trở về.
Ra đến cổng nhà con Lan thằng Hưng quay nhìn lại, bụi hoa trước cổng nở một màu đỏ rực rỡ dưới ánh nắng, nó nhìn thấy con Lan và mẹ nó đang leo lên xe và rồi xe lăn bánh, lao vút đi. Thằng Hưng bỗng nhớ bố nó. Giá bố nó còn sống chắc giờ này ông cũng lái xe đưa mẹ con nó đi chơi, biết đâu cũng lại đi ăn giỗ như con Lan bây giờ.

*
* *

Con Lan đi ăn giỗ rồi mấy hôm sau cũng không thấy về, ngày nào khi đi học về thằng Hưng cũng ghé nhà con Lan và ngày nào nó cũng thấy nhà con Lan đóng cửa, nó nhấn chuông mấy lần nhưng chẳng thấy ai ra mở. Đứng chờ một lúc không thấy con Lan, thằng Hưng chán nản về nhà mình.
Mấy ngày sau nữa thì nó được biết: Ngay cái ngày con Lan đi ăn giỗ, khi băng ngang đường trước nhà bác nó, nó đã bị một chiếc xe đụng phải và phải nằm nhà thương ở mãi khu dưới đó. Nghe nói nó bị thương nặng lắm, không biết có sống nổi không.
Nghe tin con Lan bị thương thằng Hưng khóc, nó cũng không ngờ là nó khóc. Khi nhận ra mình khóc thằng Hưng vội lấy khăn lau để giấu nỗi xúc động của mình nhưng nước mắt vẫn cứ chảy ra, nó phải cố kiềm hãm lắm mới được.
Hôm đó thằng Hưng nói với mẹ là nó mệt, rồi leo lên giường trùm chăn kín hết đầu nằm khóc. Thằng Hưng nhớ mãi hình ảnh con Lan khi nó nhảy tót lên xe lúc bố nó về đón mẹ con nó đi ăn giỗ, mái tóc của con Lan và cái nơ hình con bướm ở trên đầu nó nữa như vẫn lấp lánh trong trí nhớ của thằng Hưng.
Thằng Hưng dự định ngày mai sẽ xin mẹ nó cho đi theo để thăm con Lan, nó cầu mong cho con Lan chóng khỏi để trở về nhà. Hai đứa tiếp tục chơi với nhau và nó sẽ không bao giờ bắt nạt con Lan hay làm cho con Lan buồn nữa.
Nhưng ngày hôm sau thằng Hưng chưa kịp đi thăm con Lan thì nó đã nghe tin con Lan chết, nó lặng người, rồi nước mắt cứ như thế chảy ra và nó cũng không cần giấu giếm nữa. Mẹ nó thấy vậy cũng khóc theo nó. Cả ngày hôm đó thằng Hưng không biết mình như thế nào nữa. Nó không ngờ đời con Lan lại ngắn ngủi thế! Mới cách nay ít ngày con Lan còn cười cười, nói nói với nó mà bây giờ đã chết!

*
* *

Từ ngày con Lan chết, mỗi lần đi ngang nhà con Lan, thằng Hưng lại nhìn vào nhà, nhìn vào mảnh sân xi-măng mà con Lan hay nhảy nhót ở trên đó, và nhất là nhớ lại hình ảnh con Lan với cái nơ hình con bướm ở trên đầu, cả mái tóc của nó và con bướm đều lóng lánh dưới ánh nắng.
Bây giờ cái nơ hình con bướm đó ở đâu? Có còn đính trên mái tóc của con Lan và nằm yên trong đáy mộ?
Thằng Hưng lại thấy cay cay ở mắt, ngôi nhà con Lan và cả hình ảnh của nó nữa cũng mờ đi.

Thảo luận cho bài: "Nắng Muộn Thu Vàng"