Này em, có phải em…

Tác giả:

Tôi thấy anh vào một buổi tối tháng tư trời chi chít những sao, khi tôi đang ngước mặt lên tìm chòm sao Sư Tử thì bắt gặp anh, cũng đang nhìn lên bầu trời…

Tôi là một chàng gió, đúng là như vậy đó, một chàng gió thật sự. Tôi mang tình cảm của mình đi khắp nơi, trải qua bao mối tình dài rộng khác nhau, nhưng rồi, gió vẫn chỉ là gió, tất cả chỉ là thoáng qua, còn một lần thực sự yêu – thì tôi chưa có bao giờ…

***

Tôi có một sở thích lạ lùng là thường đi dạo vào mỗi buồi tối muộn một mình, phố không một bóng người, những ô cửa sổ đã thưa thớt ánh đèn, những khoảng trống trong tôi bắt đầu hiện ra rõ ràng, đó là sự cô độc, sự trống trải mà vào ban ngày, tôi cố khỏa lấp bằng những tiếng cười lạc lõng, những công việc nhàm chán.

Rồi tôi bắt gặp em vào đêm ấy, tôi không biết em là ai, em tên gì và thậm chí cả khuôn mặt của em cũng chỉ là những đường nét không rõ ràng, mờ nhạt. Em ở bên trong phía ô cửa sổ sáng rực ánh đèn kia, trên cái tầng bốn cao vút của khu chung cư đối diện, em thường hay đứng lặng lẽ ở đó, nhìn mông lung qua ô cửa sổ bị chắn bởi những thanh gỗ…

nay-em-co-phai-em

Đó là một đêm tháng 5 mưa rào bất chợt, đang đi dạo thì tôi phải chạy nhanh sang phía mái hiên kia trú, chợt tôi hướng mắt lên, một bóng hình nhỏ nhắn khe đưa tay ra ngoài ô cửa sổ, hứng những hạt mưa tí tách của bầu trời đêm.

Bỗng dưng, một cái gì đó là lạ, cứ nhói vào tim tôi,và tôi đứng sững như thế, cứ nhìn hình bóng mờ mờ nhỏ xíu đang hứng những giọt mưa ấy, rồi tôi tưởng tượng ra em, ra khuôn mặt em, chắc đang hạnh phúc lắm.

Thế là đã hơn 2 tháng, tối nào tôi cũng ghé qua đoạn đường này, chỉ là để ngước lên trên kia, xem có hình dáng nho nhỏ ấy nữa không, và, điều mà tôi thấy là ngày nào cô gái ấy cũng đứng đó cả, có khi chỉ lặng lẽ nhìn lên trời, hay xuống phố, hoặc mông lung đi đâu đó, nhưng một điều đáng tiếc nho nhỏ là chưa bao giờ em nhìn xuống chỗ tôi đứng, dù chỉ một lần…

Nếu tình cờ em nhìn xuống tôi, tôi sẽ mỉm cười thật dịu dàng, và sẽ nhìn thẳng được vào em. Song chưa một lần như thế.

Sau các buổi tối đi dạo thì sáng dậy tôi rất thoải mái, tâm trạng cũng đỡ hơn nhiều, nhưng không biết tự bao giờ, tôi bắt đầu nghĩ về cô ấy, cô gái bên cửa sổ tầng 4, tôi nghĩ rất nhiều, nhiều đến mức hình ảnh cô ấy xâm chiếm mọi hoạt động sống của tôi.

Tôi kể chuyện này cho Ngân – cô bạn gái cũ, đồng thời là đồng nghiệp cùng cơ quan tôi, nghe xong, Ngân chợt bật cười, cô nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi nói :

– Người như anh mà cũng bị thứ tình cảm này làm điên đảo à?

– Em nói anh không hiểu?

– Anh yêu nhiều cô, gặp nhiều cô, nhưng rồi tự nhiên lại bị sét đánh với một cô chưa hề nói chuyện, đến cả khuôn mặt còn không hình dung được rõ ràng, không phải nực cười thì như thế nào?

– Anh không biết, em nghĩ anh có nên gõ cửa ngôi nhà đó, và gặp cô gái đó không?

– Nếu anh không nghĩ đây chỉ là một cảm giác lạ lùng dễ phai, thì đừng thử, còn nếu anh không xóa được, ngày nào cũng nghĩ về cô ấy, thì hãy bấm chuông. Nếu muốn biết đằng sau cánh cửa có gì, trước hết, phải gõ đã! Khi yêu em, anh tự tin lắm mà!

– Em lại nói thế rồi…

Thảo luận cho bài: "Này em, có phải em…"