Nếu như anh chỉ có một mình

Tác giả:

“Nếu như anh chỉ có một mình, anh có chờ em không? Nếu như anh chỉ có một mình, anh sẽ đi tìm em chứ?”

***

1. Bài hát bên biển

Tôi tỉnh dậy khi đã giữa trưa. Cánh tay hoang hoải, tôi nhấc mình ra khỏi giường với cái bụng đói meo. Rin đến từ lúc nào, im ắng ngồi sát cửa kính balcony, mắt ngước ra những đám mây xám mù bất động.

Tôi ngồi xuống, kéo em vào lòng, đặt lên má nụ hôn dài. Rin nhắm mắt lại, như mọi khi, tôi cảm thấy nụ cười giãn dần trên miệng em dễ chịu.

Em níu cánh tay tôi ôm choàng cả tấm thân, gọn trong lòng tôi như một con mèo ngoan mượt mà. Rồi êm mượt như thế, Rin thì thầm vào vai tôi, nhẹ như thinh không: “Jun, em kiếm đủ tiền rồi.”

Tôi vẫn ôm Rin, nhưng những mạch máu đường cánh tay như chảy đi đâu mất. Rin từng nói với tôi khi quen nhau, rằng khi em kiếm đủ 50 vạn yên, em sẽ đi về phía Bắc. Sẽ dừng lại ở từng thành phố, đi làm và hát cho đến khi kiếm đủ 50 vạn yên, sẽ lại đi tiếp. Sẽ đi cho đến khi tới Tokyo, tới Hokkaido, cho đến khi mọi người đều biết đến và yêu thích bài hát em viết được hát với giọng mộc mạc như một đứa trẻ ngủ quên. Chẳng có gì giữ chân Rin được cả.

– Bao giờ em đi? – Tôi miết những ngón tay trắng mỏng, siết chặt. Tôi nhớ buổi tối piano jazz hôm qua, Rin dựa vào vai tôi, tay đan lại, thi thoảng đầu ngón tay em nhấp khẽ vô thức theo nhịp nhạc đập vào mu bàn tay tôi ấm áp. Tôi chưa sẵn sàng để Rin đi như thế.

– Sáng sớm ngày mai. Em vừa trả nhà rồi. Đến để chào anh thôi. Jun, đêm nay sau Café Galleria, anh sẽ đưa em ra biển chứ?

Rin không rủ tôi đi cùng em. Phiên dịch viên như tôi không có lựa chọn về những chuyến đi, cũng không thể dễ dàng kiếm sống bằng những nghề khác. Nhưng chính nhờ công việc này, mà tôi mới được gặp em.

Rin biết sẽ là lựa chọn khó khăn, và em không ép buộc gì cả. Bốn tháng trôi qua, chúng tôi chẳng ràng buộc nhau bởi lời yêu người trẻ vẫn hay nói. Nhà Rin trống trơn, chỉ có vài bộ quần áo đơn giản. Đàn guitar, máy nghe nhạc, điện thoại chẳng mấy khi dùng, mọi thứ đều có thể biến mất bất cứ lúc nào. Buổi tối không đi hát, em đến nhà nấu ăn, rồi sẽ ở cạnh tôi xem phim cả tối. Vài hôm đi hát khuya, em về kêu đói, rồi chìm trong giấc ngủ dưới cánh tay tôi ngon lành.

Thế là giờ sẽ chẳng còn gì nữa.

Café Galleria. Tôi ngồi trong góc khuất, nhìn Rin ngồi trên ghế chân cao, xoay qua lại thư giãn. Buổi tối cuối cùng ở Fukuoka, ông chủ quán cầm cốc café khói trắng trán nhăn vết lo âu. Ông quí Rin, nhưng nghệ sĩ indie ở thành phố này thiếu gì. Chỉ có tôi là cần cô ấy thôi.

motminh

Rin vẫn để giọng mình thản nhiên, thả vào những bài xưa cũ bảng lảng như chiều hoàng hôn. Tôi chẳng mấy khi đi nghe Rin hát. Buổi sáng sớm, Rin ngồi bên cửa sổ, để giọng vang cao không níu giữ, hay hát khe khẽ bên bếp, tôi thích nhìn Rin hát như thế.

Có thể vì mối quan hệ giữa tôi và em khi ra ngoài xã hội, có thể tan đi như tàn khói thuốc lá, tôi chỉ là một khách ghé cửa hàng, lặng người nghe em hát, vỗ tay hoặc im lặng, hoặc bỏ đi giữa chừng, nên chỉ khi còn tôi sót lại, tôi mới có cảm giấc mơ hồ Rin thuộc về tôi. Nhưng nếu tôi nói hết điều tôi nghĩ với em, có thể em sẽ cười hiền vậy thôi.

Thảo luận cho bài: "Nếu như anh chỉ có một mình"