Ngân hàng ngôi sao

Tác giả:

Thiên Vũ định đưa cho tôi ô rồi chạy về một mình. Nhưng giờ đã khác, tôi không muốn những gì trong quá khứ sẽ lại diễn ra, tôi kéo tay cậu ta lại và che chung ô.

***

Đã có ai từng nghe về ngân hàng ngôi sao chưa nhỉ? Tôi có nghe mẹ kể một lần về ngân hàng ngôi sao hồi nhỏ, nghe nói đó là một nơi chuyên kiếm tìm những ngôi sao mới lạ trong vũ trụ rồi rao bán cho những người muốn đặt tên cho ngôi sao đó. Tôi có kể lại với Hoàng Vũ – cậu bạn một thời cùng nhau “ngoáy mũi bắn bi” và mong muốn sẽ có một ngôi sao của riêng mình.

– Ước gì cũng có một ngôi sao mang tên tớ nhỉ! – Tôi ngồi nghịch những ngọn cỏ lau rồi tâm sự với cậu bạn

– Đợi khi lớn lên, tớ nhất định sẽ tìm một ngôi sao mà ngân hàng ngôi sao không thể tìm thấy, nó sẽ mang tên cậu! – Cậu bạn Vũ thời nhỏ của tôi lúc nào cũng hiếu chiến, thấy tôi muốn cái gì cũng nhất quyết phải làm bằng được, cái đó cậu ta gọi là “bản lĩnh đàn ông”

Thế mà giờ cậu ta đã chuyển nhà đi, để lại tôi một mình ôm lời hứa. Vậy mà cậu ta dám mạnh miệng nói rằng đó là bản lĩnh đàn ông.

Lời hứa ấy đã bị lãng quên 7 năm trên ngọn đồi cỏ lau. Tôi vẫn nhớ và mong chờ ngày cậu ấy trở về. Bọn bạn tôi khuyên nên từ bỏ, vậy mà cái bản tính lì lợm đã khiến tôi không thể làm vậy.

ngan-hang-ngoi-sao

– Dương này, cậu có chắc chắn hắn vẫn giữ lời hứa ấy không? – Nhỏ bạn thân vội đeo chiếc cặp sách chạy theo tôi tới ngọn đồi cỏ lau.

– Cậu ấy luôn giữ lời hứa với tớ mà!

Hôm nay là tròn 7 năm cậu ấy hứa với tôi. Nếu hôm nay tôi vẫn không gặp cậu ấy, phải chăng tôi sẽ từ bỏ?!

Ngọn đồi cỏ lau nằm khá xa trường học nên tôi phải nhờ nhỏ bạn thân chở đến. Hình như có một ai đó đang ngồi dưới gốc cây đọc sách thì phải. Cũng đúng thôi, đây là nơi bí mật của chúng tôi không có nghĩa là bí mật của người khác.

– Cậu là Ngọc Dương? – anh chàng vừa nhìn thấy tôi liền đứng dậy hỏi.

Tôi khẽ gật đầu. Như vừa nhớ ra chuyện gì đó, tôi liền hỏi ngược lại.

– Cậu là Hoàng Vũ?

Cậu ta chỉ khẽ gật đầu rồi bỏ đi. Hình như tôi đang cảm thấy lâng lâng hay sao nhỉ?! Và tôi cũng vừa nhìn thấy cậu ta cười. Hay là do mắt tôi cận nhỉ?!

– Vui quá ha! Gặp lại tình cũ quên luôn bạn mới ha! – Nhỏ bạn của tôi đứng nghe toàn bộ câu chuyện, khi cậu bạn vừa rời đi nhỏ liền đập một cái vào vai rõ đau.

Tâm trạng tôi đang vui, câu trêu chọc của nhỏ bạn hoàn toàn ở ngoài tai, giờ chỉ còn hình ảnh của cậu bạn thời thơ ấu mà thôi. Tôi cười và ôm chầm lấy nhỏ bạn như vừa mới trúng số, mặc kệ nó gào thét đòi buông.

Ngay ngày hôm sau, cậu ta đến trường tôi học, nhưng ở lớp bên cạnh chứ không phải lớp tôi. Dẫu vậy, tôi vẫn vui vì cậu bạn tôi tin tưởng bây lâu giờ cũng trở về.

– Vũ này, cậu muốn tham quan câu lạc bộ Thiên văn học không, họ tổ chức đi ngắm sao cuối tuần này đấy! – Cuối giờ học, tôi chạy lại chỗ Vũ nói.

– Tôi tham gia câu lạc bộ Mỹ thuật rồi! – Cậu ta đi về một hướng khác như thể muốn tránh mặt tôi.

– Khoan đã, hồi nhỏ cậu hứa sẽ tham gia câu lạc bộ Thiên văn học cùng tớ, chúng ta còn hứa sẽ tìm một ngôi sao mới trong vũ trụ mà! – Tôi níu tay Vũ lại.

Thảo luận cho bài: "Ngân hàng ngôi sao"