Ngơ Ngẩn Tàn Đêm

Tác giả:

Đêm rất bình yên, rất dịu dàng

mùa Thu – nhè nhẹ tiếng trùng than
mùa Thu – trơ trụi trời không áo
tôi sợ mù sương mai sáng tan …

Tôi sợ … Bởi em không ở cạnh
mùa Thu hiu quạnh chữ Cô Đơn
mùa Thu chưa có lần tay vuốt
mắt lạnh em buồn tôi khẽ hôn !

Đêm rất bình yên, rất ngậm ngùi
hình như mình hẹn một ngày vui
từ khuya nào đó đêm tương ngộ
trên chuyến đò xuôi sông nước xuôi …

Là nghĩa là chưa phải lúc này
chưa hồi phân định cõi Đông – Tây
ngổn ngang trăm nỗi ngày cơm áo
ngơ ngẩn tàn đêm tôi nhớ ai !

Trần Vấn Lệ

Thảo luận cho bài: "Ngơ Ngẩn Tàn Đêm"