Người chậm cảm

Tác giả:

Anh có bao giờ nhớ một ai đó nhưng bản thân không biết, cho đến khi gặp lại người ta rồi anh mới nhận ra là đây là người anh đã luôn muốn gặp, muốn nhìn thấy. Kiểu thế?

***

Em biến mất vào một ngày tháng Tư.

Chính xác là vào sáng thứ Bảy tuần thứ ba. Có sự nhớ chính xác như vậy vì đây là ngày trả tiền thuê nhà hàng tháng. Bình thường, khi tôi còn chưa định hình được tiếng bấm chuông, em đã đứng dậy, đi ra và đưa cho ông chủ phong bì đã được đính sẵn trên tủ lạnh, rồi sẽ vào trong giường, rúc dưới cánh tay tôi và làu bàu nho nhỏ về việc sao ông già không chịu mở tài khoản ngân hàng. Và chúng tôi nằm cả sáng cạnh nhau như thế.

Thế mà sáng nay, tiếng chuông cửa vang vào tai tôi nhức óc.

Hinh-anh-nguoi-con-trai-buon-day-tam-trang (3)

Tôi nhíu mày, mở mắt cho dần quen với ánh sáng. Vẻ như ông già đã mất kiên nhẫn, bỏ sang nhà khác quấy rối. Tôi hít một hơi sâu. Im lặng. Sự im lặng cô đọng đặc trưng của một căn hộ không còn ai ngoài mình. Tôi đẩy chăn sang một bên, ngồi dậy nhìn ra cửa sổ. Vài âm thanh xa vọng lại loãng tệch. Vẫn không có gì trong nhà. Không có âm thanh gì trong nhà. Mọi thứ bất động. Chắc em đi đâu đó. Tôi chỉ nhận thức được có vậy.

Buổi sáng cuối tuần bao giờ cũng hết rất nhanh. Đến lúc đánh răng rửa mặt, nấu một bát mì ăn xong cũng đã gần trưa. Đưa tiền nhà cho ông chủ nữa. Tôi bấm gọi cho em nhưng em không bắt máy. Lựa quyển sách còn đang đọc dở, tôi vừa để BBC News chạy vào tai như thói quen bất di bất dịch, duỗi mình trên ghế gỗ dài giữa phòng khách nhỏ vừa đủ. Được một lúc, tôi lại thiếp đi mất.

Mở mắt đã gần ba giờ. Tôi lại va chạm với chính sự im lặng đấy. Sự tịch yên như một đứa trẻ ngủ trễ bị người lớn bỏ quên khóa trái cửa nhốt trong ngôi nhà rộng. Em vẫn không gọi lại. Tôi chớp mắt lần nữa, nhìn điện thoại rất lâu. Rồi tôi đứng dậy, mở tủ quần áo. Quần áo của em biến mất. Tôi nhìn xuống dưới giường. Chiếc vali du lịch to đùng của em biến mất. Tôi mở cửa về phía ban công bé xíu. Chỉ còn quần áo tôi khô cong phất phơ trong chiều hiu gió. Tiếng chuông gió leng keng. Chuông gió bằng sứ hình dưa hấu em mua để đón mùa hè cách đây vài tuần. Cứ mỗi lần mở cửa và nghe tiếng chuông gió, em hay bảo đây là âm thanh mùa hè đấy. Thế là giờ chuông gió còn đây, em thì chạy đi đâu mất rồi.

Hết ngày. Tôi gọi cho em tổng cộng là 20 cuộc. Rải rác 30 phút một lần. Có lẽ máy em hết pin. Có lẽ em cố tình tắt máy. Hoặc đơn giản là em không muốn nghe cuộc gọi của tôi nữa. Tôi đắp chăn mỏng, mắt thao láo nhìn mảng trời ngoài kia. Đêm qua tôi và em đã làm gì nhỉ? Đã nói chuyện gì nhỉ? Thật lạ là mọi thứ cứ như là đã xảy ra lâu lắm rồi, mà tôi vẫn còn cảm giác rõ sự vui vẻ vẫn vương trong không khí. Chính xác là em biến mất từ lúc nào nhỉ? Hay điều mà tôi nghĩ là đêm qua, đã là đêm kia, đêm kìa, hay đêm của thứ Sáu tuần trước? Không, chắc chắn là đêm qua đấy. Tôi hơi cuộn mình vào trong giường, nơi em hay nằm. Rồi trải cánh tay ra hết giường. Và cố nhắm mắt lại.

>

– Anh có bao giờ nhớ một ai đó nhưng bản thân không biết, cho đến khi gặp lại người ta rồi anh mới nhận ra là đây là người anh đã luôn muốn gặp, muốn nhìn thấy. Kiểu thế? – Em ngồi xếp những quân domino cạnh nhau, quyển tạp chí thời trang mới gấp lại.

Thảo luận cho bài: "Người chậm cảm"